Chúc người thân, bạn bè xa gần, bạn đọc blog năm con Rồng khỏe như Rồng, ăn như Rồng, nói như Rồng, và làm như Rồng.
*****
Tui hẹn ôm rượu qua nhà đứa bạn. Cùng 1 thành phố mà mấy tháng không gặp nhau. Nó đi làm sớm về sớm, không ra ngoài ăn trưa. Tôi đi làm muộn về muộn. Hẹn nhau sao mà khó. Thứ 6 tôi quyết, thôi, thứ 7 này phải gặp, ở nhà mày hay nhà tao đều ok. Nó bảo qua nhà nó. Sáng thứ 7 tôi phải cào tuyết ra khỏi xe rồi ôm chai rượu sang nhà nó. Nó bảo, celebrate gì không zậy? Tui bảo không. Lâu rồi không gặp mà mày là đứa chúa hay uống.
Chồng nó giờ sao mà già, bụng phệ. (Thế mà lúc gặp tôi phun ra 1 tràng: you look younger. Đúng là đồ điêu, nhưng buộc phải điêu thôi. Đời được mấy tí, nên cứ phải làm cho nhau sướng). Chồng nó dân quân đội, lúc nào cũng thể hiện cái vẻ masculine, gia trưởng. Tui chẳng để ý, chẳng phiền lòng. Nhưng ngày xưa khi tôi và G còn chơi với nhau, G ghét chồng nó như xúc cứt đổ đi. Nhưng vì G cũng quý cô bạn tôi và vì tôi nên phải đi chung. G cứ luôn mồm, tao không biết 2 đứa nó tồn tại được bao lâu. Vậy mà hôm qua nó bảo, tính từ lúc yêu là 8 năm rồi đó. Mình bảo, chúc mừng, 8 năm là hơi dài :)
Cô bạn tôi rất tinh ý. Cô ấy phát hiện ra Tết nên mới hỏi tôi là có celebrate gì không? Trong khi tôi chẳng có đầu óc đâu nghĩ về Tết. Chỉ nghĩ ở cách nhau có 1 đoạn mà mấy tháng rồi không gặp thì không thể chấp nhận được. Rồi nó bảo, hôm trước nó với chồng qua khu Eden ăn tối, ngon lắm, hay mình đi? Tôi gật cái phụp vì lâu chưa đi qua bên đó. Hai đứa nó tranh trả tiền, đúng ra là chồng nó tranh tra tiền. Thì kệ thôi.
Lúc chui ra khỏi xe, chồng nó nhìn cái cờ Mỹ và cờ vàng ba sọc rồi hỏi tôi. Đây đâu phải cờ Việt Nam? Tôi bảo không, cờ của miền Nam Việt Nam những năm trước 75.
Ngồi trong quán ăn, nhạc không lời của Trịnh du dương, làm tôi hơi buồn, chùng lòng. Càng ngày tôi càng giảm nghe nhạc Việt. Nghe nhạc Việt ở trời Tây với tôi là một điều hơi không được healthy cho lắm. Thực sự là như vậy, đặc biệt với một đứa dễ bị hoàn cảnh xô đẩy như tui.
*****
Tối nay ngồi xem trận đấu bóng bán kết giữa San Fransisco và New York. Tôi ủng hộ SF bởi tôi muốn xem trân trung kết (NFL) giữa bờ Đông và bờ Tây. New England và NY đã gặp nhau năm 2008. Lúc ấy phải nói NE cực mạnh, đá cực hay mà lại thua NY. Thằng roommate nhà tôi lúc ấy, dân Boston, chán đời cả mấy ngày sau khi NE thua.
SF tuần trước thắng New Orleans ở 9 giây cuối cùng. Tôi vừa cười trước đó 3 phút thì bỗng sững người, đập bàn cái thuỳnh, hét lên vì tức. Thực ra tôi muốn New Orleans vào trung kết nhưng số nó chỉ được có đến đó nên hôm nay đành quay sang ủng hộ SF. Mà SF hôm nay đấu cũng được lắm, còn mạnh hơn cả NY. Nhưng số SF có lẽ cũng không may, và đã bị thua ở hiệp phụ.
Năm nay trung kết New England lại gặp New York. Tất nhiên tôi sẽ lại ủng hộ NE. Hy vọng lần này NE sẽ thắng. NE mà thua nữa thì mình quả là đứa ác độc. Ủng hộ đội nào đội đó tiêu.
Vì cái vụ xem bóng đá này mà mấy đứa bạn mình nó cứ trố hết cả mắt ra rồi chửi mình Americanized. Mịa, sống ở đây thì phải ...canized chứ làm răng bây giờ.
Năm mới mọi sự như ý nha Lừng.
ReplyDeleteThử chờ xem vụ tới thế nào. Nếu NY thắng nữa thì từ sau cá độ đi Lừng ui, Đoán đội nào thua thì bỏ tiền vô đội đó, khỏi đi làm thành tỉ phú ngồi đếm tiền thui :D
ReplyDeleteNăm Mới tốt lành nha.
Chúc anh Xuân mới hạnh phúc!
ReplyDeleteNếu vậy thì mình bet on Giant. :)
ReplyDeleteVui đều nghe Lừng!
haha, em cũng không dám nghe nhạc VN nhất là nhạc Trịnh ấy. Chúc mừng năm mới anh Lừng
ReplyDelete