Mình đọc bài của mấy bloggers chỉ trích thậm tệ bài trả lời phỏng vấn của anh Ngô Bảo Châu trên Tuổi trẻ. Mình vô Tuổi trẻ đọc. Bài PV quá hay và khái niệm về trí thức mà anh Châu đưa ra quá chuẩn - khái niệm mà cả thế giới dùng. Mấy bác bloggers kia chẳng hiểu đọc từ đâu cái định nghĩa/phiên bản Việt của từ "trí thức" mà nhảy ra ném đá người khác không thương tiếc. Mấy bác này đã nhầm lẫn khái niệm trí thức (intellectual) với khái niệm trí thức cộng đồng (public intellectual- những người trí thức đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, tích cực phản biện xh). Public intellectual là khái niệm mới hình thành những năm sau này và chỉ là một tập con của khái niệm intellectual, nhằm khuyến khích trí thức tham gia phản biện xh chứ không hẳn là khái niệm trí thức. Ai cho phép các bác ép intellectual phải là public intellectual? Rồi tự cho rằng những ai không đấu tranh cho dân chủ nhân quyền, không phản biện xh thì không phải là trí thức? Bây giờ sang Mỹ hỏi anh Ngô Bảo Châu có phải là trí thức không? Chỉ những người thiểu năng trí tuệ mới bảo anh Châu không phải trí thức.
Hiểu nôm na nhất thì trí thức là những người xả thân cho sự nghiệp làm giàu cho tri thức nhân loại (life of mind, meaning the pleasure in intellectual stimulation), cho cái sự biết và sự hiểu (knowing and understanding). Họ giúp chúng ta hiểu tự nhiên và xh vận hành ra sao, điều gì đã xảy ra trong quá khứ, làm sao để phân tính một khái niệm (concept), làm sao để hiểu, tôn trọng và chiêm ngưỡng, thưởng thức nghệ thuật và văn học. Họ biết kết hợp lý thuyết với thực hành để giải quyết vấn đề (combine theoretical concepts with practical capacity).
Anh Châu thừa tiêu chuẩn là một trí thức (intellectual). Và nhìn vào những điều anh tâm huyết ví dụ xây dựng tủ sách, hợp tác đào tạo sinh viên, quan tâm đến việc nâng cao vị thế của nghành Toán của VN, quan tâm đến việc trao đổi kiến thức, quan tâm đến một số vấn đề nóng của xh, anh Châu cũng đồng thời đủ tiêu chuẩn là một trí thức cộng đồng (public intellectual). Anh đã thể hiện và thực hiện trách nhiệm của mình với xh.
Ngược lại, những người đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền, thường xuyên phản biệt xh, activists, chưa chắc đã phải là trí thức. Nếu những người này không cống hiến cuộc đời họ cho "life of mind" như tôi mô tả ở trên thì không thể là trí thức. Ở nhiều xh phương Tây, những người hoạt động chính trị (politician) thường cũng không phải trí thức. [Ở xứ Mỹ này, phe cộng hòa còn được hiều = anti-intellectual]. Đừng tưởng viết mấy bài phản biện trên blog mà đòi trở thành trí thức.
*****
Tôi nghĩ đến lúc các trang blog lề trái của ta phải có một người đủ tài, đủ đức, đủ tố chất lãnh đạo để tập hợp chúng thành một trang có chất lượng hơn. Các bác nên học sự hình thành của trang Huffington Post ở bên Mỹ này - một trang lefty/intellectual. Một trang dạng blog sau vài năm đã tập trung được đủ thành phần tinh tú, có số lượng đọc giả cực lớn, vươn ra đủ các châu lục. Còn mấy trang blog lề trái của ta ngày càng chán, chất lượng hầm bà rằng, một số bài viết có cái nhìn ấu trĩ, xào đi xáo lại vài vấn đề cũ rích, và một số trường hợp phản ứng quá đà làm cho một số vấn đề trở nên lố bịch. Điều nguy hại là nhiều bác không nhận ra sự kém của mình; các bác bị page view và mấy lời khen vô nghĩa làm mờ mắt.
điếc hay ngóng, ngọng hay nói. :D
ReplyDeleteEm chi biet anh Chau qua sach bao, nhung ba xa anh Chau thi trong 1 dip tinh co em co biet va noi chuyen vai lan. 1 gia dinh hien lanh va khong gay dieu tieng.
ReplyDeleteđầu năm mới Lún rất di ứng mí cái vấn đề " nhân quyền" của cả hai bên người Diệt chúng mình nha. Nhiều người cứ bô bô đấu tranh nhân quyền mà mình nghe ra thì muốn chửi thề. Hình như "đấu tranh nhân quyền" là một cái trò fashion trên blog tô vẽ cho mọi người ta là người.... thông thái ( hoá) hahaha. Hay là người cấp tiến ( nội bộ). Mà mí ông bô bô thế thì lắm người hăng say nghe, rồi tôn vinh anh hùng. Nguy hiểm !
ReplyDeleteVụ tấn công anh Châu có lẽ cũng là do cái tính hay ghen ghét của người Việt. Bầy đàn còn dài, thấy một người nói là cả bầy bâu theo, chả biết mình đúng hay sai.
ReplyDeletemấy hôm nay bận ít đọc dzòng dzòng nên không hóng được hết vụ NBC. Riêng cái view này về trí thức/ trí thức cộng đống/ blog lề trái/ của Lừng mình thấy hoàn toàn trúng í. Hoàn toàn luôn.
ReplyDeleteBlog lề trái được rất nhiều người ủng hộ (trong đó có mình) vì đem đến cái nhìn đa chiều và nhiều thông tin vốn bị 'chặn' bên lề phải. Nhưng cái thiếu ở nhiều trang vẫn là "thật sự có tầm" để tránh lệch/ méo.
Vu Pundit nói giọng của Đảng viên bị uống thuốc Cọng từ trong kén
ReplyDeleteIt's a free World! Let them speak up
Titi has left a new comment on your post ""Trí thức" Vietnamese version: Thằng dốt đòi dạy t...":
ReplyDeleteMình không ngờ có nhiều người cố tình hiểu sai ý anh C đến vậy. Hoặc là họ không có tư duy sâu và rộng để hiểu được ý anh ấy nữa :-(
Em thấy bác Châu trả lời rất giống với Ayn Rand
ReplyDelete@Lana: em ủng hộ lề trái nhưng em thấy để có ảnh hưởng lớn hơn, chúng cần phải có leadership và vision. Chứ sau một thời gian thì em thấy chúng bế tắc và nhàm chán.
ReplyDelete@ Bạn nặc danh nào ở trên cần suy nghĩ cho kỹ trước khi mở miệng. Speak up nhưng không nên nói láo, nói càn. Sai mà không biết mình sai ở đâu thì rất nguy hiểm.
@Đồng Nhơn: Mà Ayn Rand là đứa con lạc loài, là kẻ thù của chủ nghĩa cộng sản. Trớ trêu thế...
ReplyDeleteHoàn toàn chia sẻ quan điểm của NBC.
ReplyDeletehay qua, anh lung viet luc nao cung hay. Om hon anh Lung
ReplyDeleteCảm ơn bạn Lừng đã viết 1 bài rất hay. Mấy ngày qua đọc các bài phản đối anh NBC sau bài phỏng vấn, mình thấy điên quá mà không viết hay nói lại được. Đúng là cảm thấy sợ vì kiểu suy diễn ngu xuẩn của mọi người. Tks again and happy new year!
ReplyDeleteĐQ