Hôm rồi bạn Phan Việt thông báo đóng blog vì bạn ấy muốn hoàn thành cuốn sách. Tôi ủng hộ bạn PV cả 2 tay và 2 chân. Sức người có hạn, 8 tiếng đồng hồ ở cơ quan đi làm kiếm tiền nuôi mình và nuôi đam mê khác. Blog nữa thì sẽ giảm thời gian để viết văn. Ví dụ bạn PV chẳng may dính vào những thứ hầm bà rằng nữa thì sợ chả có đầu mà viết văn hoặc văn sẽ mất hay. Hypothesis: Không hay vì đầu óc đâu còn thanh thản, sạch sẽ để mà viết văn. XH ta đã có những tấm gương điển hình để chứng minh giả thuyết này.
Anh Ngô Bảo Châu là dân làm Toán. Theo thiển ý của mình thì anh Châu có lẽ cũng nên cân nhắc đóng blog và giảm tiếp xúc với báo chí. Dính vào những thứ này thì nghề chính của anh, tức là nghề Toán, có thể có nguy cơ bị ảnh hưởng. Chẳng may anh dính vào những vụ phản biện, bùng nhùng nữa thì nghề Toán có khi còn bị ảnh hưởng nhiều hơn. Làm khoa học cần sự tập trung và một cái đầu thanh thản.
Các giáo sư đại học, ông nào lên trưởng khoa xong cũng gào thét lên vì bận những thứ administrative, chả còn thời gian làm khoa học. Các xếp chỗ mình cũng tình trạng tương tự, khi lên làm sếp là hết luôn thời gian làm khoa học. Những ai muốn làm khoa học đều phải chối đây đẩy những vị trí lãnh đạo này. Như tôi đã nói, sức người có hạn, phải lựa chọn cho mình một ưu tiên.
Trí thức là trí thức. Phản biện xh là phản biện xh. Tranh luận với những người tự phịa ra một cái định nghĩa về trí thức rồi ngồi chê người khác thì đôi khi chỉ phí thời gian. Trí thức = nên đóng blog.
Em di dong blog day :P
ReplyDeleteHé hé… phong trào định nghĩa mới này do một số bạn rỗi rãi và tức khí tiếng gáy của nhau làm ra . Nghe những cụm từ đầy tính dè bỉu như trí thức trùm chăn hay trí thức salon là thấy bản chất của những nhà phản biện này ròi :-P Thời gian họ dè bỉu nhau này giá mà dành cho khoa học và sang tạo văn chương nhỉ :-D
ReplyDeleteem cũng ủng hộ, A Châu mà không cẩn thận là không làm nổi Toán nữa đâu.
ReplyDeleteBạn LVu khuyên bác NBC đóng blog, mình thì thấy chẳng có gì phải đóng nếu bác NBC vẫn có thể thu xếp được thời gian để lâu lâu viết cái gì đấy. Mình ủng hộ việc tất cả mọi người được "nói những gì mình nghĩ" bất kể người đó là ai. Đọc những gì người ta trực tiếp viết ra và đọc bài người khác diễn giải về họ là hai việc khác nhau, việc thứ nhất nói chung thường giúp mọi người hiểu đúng về người viết hơn, trường hợp không thể thực hiện được việc đầu mới đành phải thay bằng việc thứ hai.
DeleteVề chuyện bác NBC và công chúng, từ lâu tôi đã có một ý nghĩ hài hước là vì công trình của bác NBC công chúng gần như chẳng ai hiểu được nên mọi người chỉ còn biết chăm chú vào những lời của bác ấy nói ngoài chuyện công trình Toán học ấy ra. Không hiểu được cái nọ thì cố săm soi phân tích cái kia để có được một hình ảnh toàn diện, đấy là nhu cầu của công chúng mặc dù thông thường mọi người vẫn biết rằng một người rất giỏi về lĩnh vực này ko thể hoàn hảo ở những cái khác. Ngày xưa mình đọc nhiều câu chuyện về thiên tài lơ đễnh, hay quên, nói năng buồn cười... tất cả những chuyện ấy là giản dị bình thường, chỉ khi người ta cố nghĩ con người là ông thánh thì sự thể mới lố bịch như là chuyện ở Bắc Triều tiên. Vậy nên những trao đổi qua lại giữa NBC và công chúng ở blog mình nghĩ là cần thiết để cho cả công chúng lẫn bản thân bác NBC hiểu và được hiểu, thông cảm và chia sẻ.
Công chúng cũng thường có nhu cầu tham lam đòi hỏi người của họ phải có cả cái nọ lẫn cái kia, tựa như cô Kiều trong bài thơ vui của mình từng yêu cả hai anh nên muốn anh này có chút của anh kia, trong khi cô Vân chưa trải giang hồ thì lại khác, nghĩa là ko có cái tâm lý "công chúng" như cô Kiều.
Xin lỗi, mình viết hơi dài, thôi chúc tất cả đều vui nhé, đừng có hơi tí rủ nhau đóng blog nhé! :)
Chị Yến nói cũng đúng và em không phản đối. Chỉ là thiển ý của em thôi. Ít người có khả năng ôm đồm nhiều thứ 1 lúc, nếu thật sự yêu và tâm huyết với chuyên môn/nghề nghiệp của mình thì em nghĩ đành phải từ bỏ một số mối quan tâm khác. Mặc dù những mối quan tâm khác ấy cũng có thể rất quan trọng và cần thiết. Nhưng sức người có hạn. Nếu ôm đồm tất thì em sợ sẽ chẳng hoàn thành tốt cái gì cả.
ReplyDelete