1/02/2012

Sợ nhất gì?

Viết nốt dòng suy nghĩ nhân chuyến về VN.

Sau hơn 10 năm rời trường Y Hà Nội, cả tổ tôi hôm rồi gặp lại nhau tại Hà Nội. Cám ơn Cường và Tuấn Anh đã lôi kéo các bạn, nhân dịp bạn L về Hà Nội dài ngày. Trừ 3 bạn chuyền về Sài Gòn là không có mặt, 13 đứa ngoài này đều có mặt. Các bạn nữ đều đẹp ra, đĩnh đạc, dù bạn nào cũng đã gia đình chồng con. Các bạn nam không thay đổi nhiều lắm, một số phát tướng và hơi phệ bụng tí. Bạn nào cũng tạo cho mình được một chỗ đứng trong nghề nghiệp. Trừ một bạn về Phú Thọ, 1 về Sóc Sơn, 1 về ngoại ô Hà Tây, còn lại đứa nào cũng ở lại giữa trung tâm Thủ đô. Mừng cho tất cả.

Trước tiên để thấy chả mấy đứa nào học xong đại học Y HN mà lại chịu về quê. Chuyện này là không tưởng. (Tại nhà nước thôi, ai dở hơi mà về quê nhỉ. Làm gì có đứa nào học hộc mật ra 6, 7 năm rồi về quê cho ngu người đi). Cũng đủ thấy chênh lệch trình độ nghề nghiệp giữa quê và thủ đô/TP lớn khác nhau như thế nào. Cứ bảo làm sao bệnh nhân phải vượt tuyết. Nhiều khi xin chuyển chẳng được thì tự vượt. Vì không vượt thì có thể có nguy cơ chết oan.

Sau đến, mình có bảo các bạn rằng về VN bây giờ sợ nhất là phải gặp bác sĩ. Mặc dù các bạn mình đều tận tình giúp đỡ những lúc thầy u mình cần. Nhưng nói thật là vẫn sợ. Mỗi lần nghe tin ở nhà có ai ốm đau là mình ở bên này cũng sợ mất ăn mất ngủ. Nói chung là cái xh mình nó làm cho các bạn mình bỗng nhiên thành những ông tướng con (có thể các bạn ấy có không muốn). Phải vào bệnh viện là khổ lắm, bệnh nhân như chả còn chút dignity nào cả. Còn BS thì oai như vua (có thể do hoàn cảnh xô đẩy thôi). [Ở bên này, bác sĩ mà không chu đáo tận tình, mình đá đít rồi chạy sang bác sĩ khác].

Đến nữa, mình thấy người nghèo ở VN chắc chỉ có chết khi bị bệnh vì hệ thống bảo hiểm hoạt động rất vớ vẩn. Về quê, gặp nhiều bác ốm lăn ốm lóc ra mà đâu có dám đi khám và điều trị cho ra đầu ra cuối. Nguyên nhân: xót tiền. Mà các cụ thì đúng là làm gì có tiền. Phải nhờ con cháu nên ngại. Đơn giản như bố mẹ mình mà ốm, điều trị ngoại trú là cứ tiền túi mà bỏ ra thôi (out-of pocket payment). Nhoằng cái vài triệu. Một liệu trình thuốc vớ vẩn cũng vài triệu. Tức là số tiền 2 cụ nhà mình dùng thuốc còn gấp nhiều nhiều nhiều lần tiền copayment mà 2 cụ già ở bên đây phải đi bệnh viện. Ở đây mỗi lần mình đi khám bệnh hết khoảng 15-30 đồng tùy loại bác sĩ. Điều trị ngoại trú cũng chỉ mất vài đồng copayment. Còn bảo hiểm trả hết. Cứ giơ cái thẻ bảo hiểm ra là xong. Thê nên, lần nào về cũng thắc mắc là bố mẹ để bảo hiểm y tế làm gì? (Hic hic, vì thấy xót tiền cho các cụ). Nhưng đều được câu trả lời, trong rất nhiều trường hợp, bảo hiểm không để làm gì cả.

Về VN sợ nhất là phải vào bệnh viện và phải gặp bs. Bây giờ có nhiều bv tư, nhưng chỉ nhà giàu vào đó được thôi. Người nghèo, chiếm đa số, thì cứ viện công mà vào. Mà vào đó thì hết dignity. Mà hết dignity thì chết quách đi cho xong.

2 comments:

  1. hu hu...chỉ còn cách tăng lương cho nhân viên bác sĩ y tế thôi. Họ đủ ăn ròi thì hem cần tiền đút của dân nữa hu hu :-((

    ReplyDelete
  2. Híc, cũng vì muốn giữ dignity mà dù được khuyên mổ tuyến giáp đã 2 năm, sau khi vào bệnh viện nộp viện phí, chị lặn một mạch không dám quay trở lại, dù chỉ để lấy lại tiền đặt cọc.

    ReplyDelete