Nhìn ra ngoài, tuyết rơi trắng trời. Mình kéo rèm, tắt đèn to, chỉ để một cái đèn màu, thắp cây nến to, làm một tách trà nóng mật ong. Ngồi từ trong nhà ngắm những hạt tuyết trắng lao xuống trong đêm. Tuyết đã dồn lại khoảng vài inch 2 bên lề đường. Những chiếc xe đậu 2 bên đường đã được tuyết phủ trắng. Xe cộ vẫn chạy. Những chiếc xe buýt bật sáng đèn với chỉ 1, 2 khách ngồi bên trong. Yên tĩnh, thanh thản.

Sắp tròn 3 con giáp. Mình với mẹ đều tuổi Thìn. Năm nay tuổi mẹ đúng bằng 2 lần tuổi mình. Ngồi tủm tỉm, cách đây mươi năm mình chỉ dám nghĩ: mong sao các cụ sống đến 70 tuổi để được hưởng ít tuổi già, nghỉ ngơi. Năm nay hơn rồi, mỉm cười chút rồi nhưng mong các cụ sẽ thêm mươi mười năm năm nữa. Lúc 36 tuổi, mẹ có 6 đứa con. Lúc 36 tuổi, mình có một mớ dự định và những ước mơ. Ước mơ mà chắc mẹ không hiểu nổi. Mình còn mải ngắm tuyết rơi ở một nơi rất xa.
Diu dang qua.
ReplyDeleteTuyet cung dep nua.
Chuc Lung dat duoc nhieu nhung du dinh va uoc mo cua minh trong Nam Moi.
Su khac biet the he la khong the tranh khoi, du o nha hay dang vi vu tan dau Lung a :-)
ReplyDeleteNăm mới hạnh phúc nha Lừng!
ReplyDeleteĐọc đoạn cuối xúc động quá..
ReplyDelete