Lần này về có chuyến công tác ngắn vào Cần Thơ mấy ngày. Gặp lại chị bạn cũ sau gần 10 năm. Kể lại chuyện ngày xưa khi chị vào làm giùm tôi mấy cái lớp tập huấn cho y tế thôn bản trong Nghệ An, 2 chị em đều rưng rưng. (Chị là một người làm active training cực giỏi- training for adults). Một chi tiết đáng nhớ nhất là ngủ ở ủy ban xã, sợ ma (cạnh ngay nghĩa trang nơi Phỉ từ Lào giết chết cả hàng mấy chục công nhân) nên 3 chị em chui hết xuống sàn nằm để gần nhau hơn. Chị đưa tôi đi ăn món cua ốc của đồng bằng Nam Bộ. Ngon tuyệt. Món ốc nướng với món canh chua của miền Nam luôn làm tôi đói cồn cào mỗi khi nghĩ về nó. Rồi ra uống cafe bên dòng sông Hậu. Hôm về, chị còn bắt tôi mang ra 1 thùng xoài, vú sữa, và cả ký tôm khô. Chị là kết hợp của sự thông minh, nhiệt huyết, chăm chỉ. Và bởi vậy giờ chị cũng là người thành đạt. Tôi hẹn 2 mẹ con chị hè năm 2012 ở Washington, nơi sẽ diễn ra hộ nghị quốc tế về AIDS.
Đi xa về càng cảm nhận rõ sự khác biệt giữa người Nam và Bắc. Một trong những sự khác biệt đó là lòng trung thực. Nếu chấm cho người Nam 8 điểm về sự thật thà thì người Bắc chỉ được 4 điểm. Tôi không biết phải mô tả sao nhưng chỉ cần ngồi lên tắc xi từ sân bay Nội Bài với ngồi lên tắc xi từ sân bay Cần Thơ vô thành phố là tôi đã ngay lập tức nhận ra sự khác biệt của người lái xe ở 2 nơi. Tôi không biết sự Nam tiến của người Bắc đã làm hỏng bao nhiêu phần trăm sự thật thà của người Nam nhưng tôi hy vọng người miền Nam tiếp tục giữ được nét tính cách quan trọng này.
Giả sử ai hỏi tôi về VN thì chọn ở đâu? Khó trả lời. Nếu phải xa nơi có 4 mùa thì sẽ rất nhớ. Nhưng nếu phải sống ở nơi mà con người cứ bát nháo hết cả lên thì cũng thật đáng sợ.
Phải keep silent by yourself khi chung quanh mọi thứ bát nháo hết cả lên chứ, he he he.
ReplyDeleteĐúng rồi NLVD nhỉ, ngồi yên một góc nhìn mọi thứ xung quanh bát nháo thấy cũng hay hay :))
ReplyDeleteĐúng là đáng sợ. Nhưng mà kể anh Lừng nghe cho sợ luôn 1 thể nha. Ở HN hãi quá, em về quê thử sống 1 thời gian. Đi chợ, hớn hở vì chợ quê xinh xinh, nhiều rau xanh. Được 3 hôm, về than thở với mẹ: ở quê con thấy người còn điêu gian quá HN mẹ ạ, đi chợ khó chịu quá. Tưởng người quê thì hiền lành chân chất, nhưng mà hình như cái nghèo làm người ta sẵn sàng điêu, gian và tham hơn. Chán hẳn. Từ trẻ con mà đi.
ReplyDeleteTôi là Việt Kiều ở Mỹ từ 1975. Tôi thấy bây giờ về Việt Nam, tôi sợ nhất là phải tiếp xúc với người Việt Nam lắm. Sao mà họ thiếu thành thật quá. Người Mỹ là chúa giả dôi, nhưng ít nhất trong công việc và luật lệ, họ dùng chữ "tín", "credit" làm đầu mối, nên một con người khù khờ như tôi cũng còn cảm thấy có một chỗ để mà nương. Còn ở Việt Nam, người đã không tin, mà mọi quy chế khác đều không có chỗ nào thành thật! Sống ở Việt Nam khó và khổ quá. Tôi không dám về nữa !
ReplyDeleteĐọc blog của anh đã lâu nhưng chưa bao giờ lên tiếng, dù rất nể phục anh, một người tài giỏi, hôm nay Ngọc càng phục anh hơn bởi vì anh là người miền bắc mà thẳng tánh phê bình đúng sự thật, riêng Ngọc thì mẹ bắc 54 chánh tông, ba người Sài Gòn người nam chánh hiệu :). Chúc anh Lừng luôn thành công trong cuộc sống và sự nghiêp. Hoàng Ngọc
ReplyDelete