10/12/2011

Johannesburg (2)

Đang là 8h sáng ở Nam Phi.

Buổi sáng thức dậy, xuống sảnh nhà khách gọi một ly café đặc. Ăn một bữa sáng nhẹ. Nước hoa quả tươi ở đây rất ngon và sáng nào cũng có 3 bình đựng nước hoa quả trong bếp để lựa chọn. Ngoài hiên nắng đẹp, mát mẻ, chim kêu ríu rít, hoa đầy vườn. Một khung cảnh thật thư giãn và dễ chịu. Đi công tác còn sướng cái là không phải lo vụ ăn uống. Mỗi tối đi vào trong downtown ăn, hết cỡ 100 rands mỗi lần (tức khoảng 15 đô). Mình chưa có dịp đến những khu đông dân da đen, gọi là các township. Nhưng người ở đây nói rằng township ở đây thực ra không phải là slum như những gì nhìn thấy ở Bombay của Ấn hay Nairobi của Kenya. So sánh Nam Phi với Việt Nam thì tất nhiên VN có co dò chạy trăm năm nữa cũng chưa chắc đuổi kịp. Nam Phi đất đai rộng rãi với dân số chỉ khoảng 45 triệu. Ở đây có sự yên lành, không đông đúc. Và hệ thống cơ sở hạ tầng của họ rất tốt, đường xá đâu ra đấy, rỗng rãi, quy củ. Xe ô tô đậu 2 bên đường còn đẹp hơn cả xe của dân Mỹ. Ở đây không có tắc đường hay những gì nhơ nhớp do sự quá đông đúc để lại.

Càng đi càng thấy nhiều dân Phi đẹp. Buổi tối ngồi trong quán ăn ngắm các bạn thanh niên nam nữ sexy đi qua, góc nào ra góc ấy, mà không khỏi trầm trồ. Hot hot hot. Một học viên trong lớp của mình người Angola, đẹp không kém gì cái cô hoa hậu vừa rồi. Xét về mặt masculinity thì dân da vàng (và thậm chí là cả dân da trắng) có mòn đít ở gym cũng phải chịu thua dân Phi. Mà càng nói chuyện càng phát hiện ra nhiều nước châu Phi giàu và phát triển hơn nhiều lần VN mình. Ví dụ như Namibia, Angola hay Mozambique. Một cậu ở Namibia bảo mình, ở nước tao có cả China town và sắp sửa có second Chinese Namibian generation. Tối qua mình xin được đồng 1 pound vừa xuất bản của South Sudan. Bạn ấy kể, đã có đại sứ quán của hầu hết các ông to mặt lớn xuất hiện ở đây, thậm chí cả bắc Triều Tiên còn có đại sứ quán ở đây nữa cơ. Tụi này nhiều dầu nhưng đường dẫn dầu lại chạy qua miền Bắc nên vẫn chưa xuất khẩu nổi dầu. Tương lai nước này sẽ xây đường dẫn dầu qua các nước láng giềng. Trung Quốc trước kia chiếm phần áp đảo khai thác dầu tại đây nhưng với chính quyền mới, chắc chắn TQ sẽ hết cơ hội này.

11 comments:

  1. mòn đit thì đâu có masculine đâu anh :))

    ReplyDelete
  2. Tình hình này chắc sắp có tình yêu đẹp ở đây òi :-D

    ReplyDelete
  3. Anh L ơi, xin cho em (vài) đồng pound của South Sudan được không ạ^^? Vị trí intern của em liên quan đến quốc gia mới thành lập này nên em rất tò mò

    ReplyDelete
  4. Lừng đi công tác, tức là rảnh rang hơn ở nhà. Vậy mà vững không chịu chộp hình và post lên là reng? :)

    ReplyDelete
  5. Bác Gác: anh Lừng bận ngắm...African woman body. lol.
    Em Phụng

    ReplyDelete
  6. Thú vị cái vụ thằng Tàu bị bật bãi ở Châu Phi

    ReplyDelete
  7. Hi Lung, co nguoi ban muon biet cai nay, minh nghi co the Lung biet nen hoi giup ban minh
    "where can I find LTFU rates (precise or approximate) for ART in *industrialized* countries?"
    Tks ban truoc (cho du co biet hay khong :)

    ReplyDelete
  8. Tình cờ được giới thiệu trang blog của bạn, tôi đã đọc và rất thích thú. Tôi múốn hỏi xin email của bạn có được không ? Hòan cảnh sống của bạn khi còn bé có nhiều điểm giống của tôi, cái nhìn về cuộc sống của bạn cũng có nhiều điểm tương đồng với tôi, nên muốn có email của bạn để đôi khi muốn chia xẻ vài suy nghĩ về cuộc sống, hoặc hỏi thêm thông tin về vài điều mà bạn biết. Email của tôi là sgntnn06@yahoo.com
    An Nguyễn.

    ReplyDelete
  9. Anh ơi về chưa? Khi nào rảnh nhớ post hình để mọi người được dịp du lịch Nam Phi qua hình ảnh trước nhe. Anh nhớ mua vài cái magnet làm bộ sưu tầm để có dịp Blue sẽ xin xỏ anh:-)

    ReplyDelete
  10. Hi Xiêm: rate này ở các nước đang phát triển dao động khá lớn, từ 20-50% nhưng nói chung là improve overtime. Ở các nước phát triển theo mình sẽ rất thấp vì ARV ngày càng tiện sử dụng và không tác dụng phụ, đa phẩn là taken 1 a day. Xiêm có thể bảo bạn search trên pubmed, chắc sẽ ra con số cụ thể hơn.

    ReplyDelete