10/08/2011

Johannesburg (1)

Mùa xuân ở Nam bán cầu

Sau 15 tiếng đồng hồ ngồi máy bay từ Atlanta, tôi đến thẳng Johannesburg lúc 5h chiều. Đến hẹn lại lên, tôi lại dùng Delta để rồi lại phải thất vọng với dịch vụ của tụi này nhất là đồ ăn. Thứ sáu, máy bay đầy ắp không còn chỗ trống. Hầu hết dân ngồi trên máy bay là dân da trắng (khác với những chuyến bay đi châu Phi mà tôi thường thấy), đi làm, đi thăm gia đình, đi tuần trăng mật hay du lịch. Điều thú vị là tôi có dịp nói chuyện cùng một ông người Nam Phi ngồi cạnh để nghe những suy nghĩ của ông về Nam Phi trước và sau Apartheid (sẽ kể khi nào có thời gian).

Johannesburg là thành phố lớn nhất, trung tâm kinh tế lớn nhất của Nam Phi với dân số hơn 7 triệu nằm cách thủ đô Pretoria khoảng1 giờ lái xe. Thành phố nằm trên độ cao 2000 mét, hơi lệch về phía Đông. Nam bán cầu đang là mùa xuân nên có thể nhìn thấy một màu xanh thẫm từ khi máy bay bắt đầu hạ độ cao. Ấn tượng ngay khi máy bay hạ độ cao là hệ thống đường xá giao thông hiện đại, uốn lượn với ô tô chạy tốc độ cao. Sân bay ở đây lớn và rộng và có sự góp mặt của không thiếu một hãng hàng không nổi tiếng trên thế giới nào. Hàng dài người xếp hàng đợi qua cửa hải quan, đông không kém gì lúc 6-7 sáng mỗi lần tôi xuống máy bay về lại Mỹ, để đủ thấy số lượng khách vào Nam Phi đông tới cỡ nào. Ngay ở sân bay đã thấy một sự ngăn nắp, quy củ, và thuận tiện. Dấu hiệu của một quốc gia phát triển có thể được nhìn thấy từ cửa khẩu hải quan.

Anh lái xe đứng đón tôi ở cửa exit với cái biển mang tên tôi. Anh dẫn tôi ra chỗ đậu xe. Ở đây bạn có thể trả tiền đậu xe qua máy tự động giống y chang các bãi đậu xe ở Mỹ. Dễ dàng rút được tiền từ Visa hoặc Master card ở bất cứ một ATM nào nên hoàn toàn không phải mang tiền mặt khi đến Nam Phi. Một đô la bên này đổi được khoảng 7 rand. Và bạn có thể ăn được 1 bữa sáng bên này với giá khoảng 15 rand. Khi xe chạy ra đường cao tốc, tôi trầm trồ thán phục 10% dân da trắng của xứ này đã xây dựng và để lại một cơ sở vật chất thật đáng nể cho Nam Phi. Đường cao tốc 5 làn mỗi bên, có 2 làn emergency 2 bên, không một bóng người đi bộ, xe máy, hay xe đạp. Biển chỉ dẫn 2 bên đường sáng sủa và vô cùng thuận tiện cho người lái xe. Tôi hoàn toàn có thể thuê xe và lái xe ở đây nên như người ta đi theo lề bên phải (Nam Phi theo kiểu lái xe lề trái của Anh). Biển chỉ nhiệt độ tự động trên đường chỉ đúng 20 độ C, đang là 6h chiều. Lác đác một số biển quảng cáo 2 bên đường rất gọn gàng và đẹp mắt chứ không lộn xộn như nhìn thấy ở các nước đang phát triển.

Phố xá gọn gàng sạch đẹp với những khu nhà chọc trời ở khu phố tài chính hay những căn nhà bình yên ở khu dân cư. Tôi ở khu Auckland park, khu phố được tạo dựng từ một người đàn ông New Zealand, gần cạnh trường đại học Johannesburg. Đường xá sạch như lau. Tường nhà xây vừa phải và gọn gẽ 2 bên. Cây xanh rợp trời. Tôi thả đồ ở khách sạn, tắm và xuống ăn tối. Mệt mỏi tan hết. Trời về đêm lạnh khoảng 15 độ C. Tôi khoác áo và dạo bộ khoảng nửa tiếng. Mùi hoa xuân thơm ngào ngạt ập vào mũi. Những con đường dốc lên dốc xuống và có thể nhìn thấy Johannesburg ở những vùng thấp hơn sáng rực về đêm.

9 comments:

  1. Em không hiểu tại sao anh nhấn mạnh 10% da trắng, chẳng lẽ số còn lại đã không góp công sức gì?
    Johannesburg theo em biết còn nhiều khu slum với tình hình bạo lực đáng báo động. Khoảng các giàu nghèo còn rất lớn.
    Mong được đọc những quan sát tiếp theo của anh.

    ReplyDelete
  2. Ý anh là dân da trắng trước kia đã quy hoạch và tạo dựng được 1 nền tảng và tầm nhìn phát triển lâu dài cho Nam Phi. Dân da đen ngày đó đâu có vai trò chính trị hay quản lý hoặch định gì đâu. Sau này, chính quyền của người da đen chủ yếu phát triển trên hệ thống cơ sở hạ tầng, luật pháp và hiến pháp đã được tạo ra từ trước.

    Khoảng cách giầu nghèo ở Nam Phi rất lớn, công nhận. Thất nghiệp trong người da đen còn cao dẫn đến bất công, bạo lực. Vẫn là tình trạng các ông chủ da trắng và người làm thuê da đen. Cape Town thực ra là nơi có tội phạm còn cao hơn Joburg. Xóa bỏ khoảng cách giàu nghèo và racial tension ở Nam Phi chắc chắn không là chuyện đơn giản và sẽ cần thời gian dài dài.

    ReplyDelete
  3. THích đoạn dạo bộ hít hoa quớ :-D

    ReplyDelete
  4. Vậy mà có lần em được training bởi một bác da trắng Nam Phi, bác ấy than phiền rằng ở Nam Phi người da màu đã lớn mạnh nhiều và chiếm hết các vị trí quan trọng trong điều hành chính phủ, các bác da trắng lâm vào cảnh thất thế và bị cô lập cho dù các bác ấy có đồn điền và tài sản thừa kế nhưng các bác ấy vẫn buồn và muốn tìm đường khác để cống hiến.

    ReplyDelete
  5. À, bác ấy cũng khoe nhà ở khu đẹp và ảnh chụp khu ổ chuột cho thấy khoảng cách giàu nghèo đúng như trong phim. Em quên không viết trong comment trước rằng chờ những quan sát tiếp theo của anh.

    ReplyDelete
  6. Mình cũng nghe Nam Phi là nơi (duy nhất) dân da trắng bị 'lép vế' so với da đen, nói cách dân giã là dân trắng bị phân biệt chủng tộc :)
    Nhưng theo cách tả của Lừng thì rõ là cơ sở hạ tầng của Nam Phi quy hoạch hiện đại quy củ theo cách của phương Tây, tức là dấu ấn của người da trắng (là nhiều).
    Viết nữa đi nha. Cho xin thêm ít hình du lịch ké. Thanks. :)

    ReplyDelete
  7. cho xin một tí hình đi anh Lừng

    ReplyDelete
  8. Mình có thắc mắc: liệu bọn da trắng Nam Phi có tư tưởng là sẽ có thể back up ở 1 xứ khác phương Tây không? Chẳng hạn nhập cư ở Bắc Mỹ hay châu Âu...

    ReplyDelete
  9. Điều thú vị là tôi có dịp nói chuyện cùng một ông người Nam Phi ngồi cạnh để nghe những suy nghĩ của ông về Nam Phi trước và sau Apartheid (sẽ kể khi nào có thời gian).

    Kể vụ này đi anh, nghe nói chờ ông Mandela chết là dân da Trắng sẽ hưởng sự kỳ thị? Diệt vong??

    ReplyDelete