Tôi có việc nên tìm vào website của trường cũ – Đại học Y Hà Nội. Thực sự chán vì cái website có giao diện xấu, màu sắc ngoa nghoét, và đơn giản hơn cả 1 trang web cá nhân. Nội dung thì không có gì. Người ta đăng lên đó bảng điểm (điều mà tôi đã nói nhiều lần là chúng ta cần cấm công khai điểm của học sinh, sinh viên ra trước bàn dân thiên hạ, điểm học là một thứ thuộc bí mật cá nhân), và thậm chí là cả mã số thuế thu nhập cá nhân của giảng viên – tôi đây bóp trán suy nghĩ mông lung mà không hiểu nổi sao người ta lại bưng cái khỉ gió này lên đây.
http://www.hmu.edu.vn/news/default.asp
Gõ vào phần tiếng Anh, tôi chỉ còn nước bó tay toàn tập vì không hiểu các bác ấy viết gì. Câu văn rất buồn cười và viết sai ngữ cảnh (out of context). Một thứ tiếng Anh vô cùng Việt Nam và vô cùng tệ. Tôi đoán chắc người ta cho ai đó biết tí tiếng Anh dịch thông tin từ Tiếng Việt ra. Đừng nên tự tin về khả năng tiếng Anh của mình như thế. 4 năm học Tiếng Anh ở một trường ngoại ngữ ở VN ra sẽ chỉ là biết rất sơ đẳng về tiếng Anh. Tiếng Anh là một thứ ngôn ngữ rất khó viết. Người dùng tiếng Anh như ngôn ngữ mẹ đẻ, vài chục năm làm giáo sư mà còn đánh vật với những bài viết của mình. Người ta còn phải sửa đi sửa lại mỗi khi có 1 bài báo, thậm chí khi viết lách cái gì cũng phải cả nhóm vài dăm người comment qua lại mới hy vọng ra một bản chấp nhận được.
Tôi gõ thêm vài trang web của các trường khác. Tình trạng không khá hơn. Giao diện của các web đều xấu, thông tin nghèo nàn, tốc độ chậm.
Mình cứ khoe cái trường Y của mình là trường ưu tú với lịch sử hàng trăm năm. Nhưng người ta chỉ cần gõ vào trang web của trường kiểm tra thì sẽ cho ngay rằng mình nói láo.
Các trường đại học của ta cứ bàn phấn đấu top khu vực với thế giới mà lại để trang web – bộ mặt của trường như thế này thì đến muôn đời cũng không ngoi ra khỏi cái biên giới Việt Nam.
Tạo một trang web tử tế phải là một mục tiêu của các trường đại học ở Việt Nam.
7 comments: