2/28/2010

Cần thay đổi tư duy cho điểm đại học ở Việt Nam

Những năm 90, khi học Trung học rồi Đại học ở VN, tôi nhớ các thầy cô cho điểm rất ky bo. Ở ta, trên 8.0 được xếp loại giỏi. Một sự bất hợp lý là thang điểm của chúng ta là 10 nhưng các thầy đa phần ngầm định 8 là điểm cao nhất. Tôi nhớ ngày xưa, cứ được 8 là mãn nguyện lắm rồi. Các môn xã hội, những môn không có tính toán đáp số rõ ràng thì đừng mơ, chỉ mấy bạn chuyên khối C là may ra còn được 8. Trong đám con trai học PT, tôi và bạn lớp trưởng là 2 đứa có điểm văn cao nhất, vậy mà điểm tổng kết văn cũng không bao giờ được 8.0.

Lên đại học, các môn cận lâm sàng như Dược lý, Sinh hóa, Sinh học, và mấy môn dớ dẩn như Triết, Lịch sử Đảng, Logic học, Giáo dục học là những môn kéo điểm tổng kết của tôi đi xuống. Tôi đa phần được 7 những môn này. Trừ những lần nào trả bài thi miệng (oral exam thì còn được 8). Cái sự học ở Trường Y Việt Nam thật kinh khủng, toàn phải thuộc vẹt, không thì đừng mơ được điểm cao. Ngày xưa tôi học lý thuyết các môn Nội Ngoại Sản Nhi khá điêu luyện. Hầu như đạt 9/10 khi thi viết những môn này (9 là điểm cao nhất có thể đạt được lúc ấy). Nhưng cái sự học để được 9 phải nói là rất cực. Các bạn có thể không tưởng tượng được tôi học như thế nào. Sau khi nghe giảng về, tôi thường viết sẵn bài để học thi dựa trên nội dung từ sách giáo khoa và bài giảng; sau đó học thuộc từng chữ và từng câu trong từng bài ấy. Khi vào phòng thi, tôi chỉ việc cắm đầu cắm cổ mà viết ra với một lối trình bày hết sức đẹp và rõ ràng. Nếu không thuộc vẹt, đừng hòng mơ đủ thời gian trình bày. Phải nói là mỗi lần bước ra khỏi phòng thi là một lần kiệt sức và đôi bàn tay mỏi rã rời vì viết bài. Tôi ra khỏi trường Y với chỉ duy nhất 2 điểm 6 và điểm tổng kết trên 8.0 – phải nói là một bảng điểm đẹp và vô cùng hiếm hoi với sinh viên trường Y thời ấy. Tôi chả dám cho rằng tôi giỏi hơn một số bạn có điểm thấp hơn tôi. Nhưng phải nói rằng vì cái bảng điểm tổng kết đẹp mà tôi có nhiều măy mắn khi đi xin học bổng lẫn xin việc.

Nhưng 8.0 khi quy ra điểm A B C của thế giới, cụ thể như của Mỹ, mình cũng chỉ được tương đương 3.5/4; tức là hơn B+ 1 chút. Thế nên ngày xưa, khi đi xin học bổng, tôi còn phải gửi kèm cả giấy khen, rồi nói rõ cái ranking của mình trong khóa (trong bảng điểm của trường không hề sếp rank), rồi xin IIE cái thư giải thích cách cho điểm của VN để họ hiểu là tại sao mình lại chỉ được 8.0 và cái điểm 8.0 ấy thực ra nó giá trị như thế nào ở VN. Hầu hết các nước phát triển, họ không quan tâm đến cái bằng; người ta không xếp loại bằng; người ta chỉ nhìn vào cái bảng điểm xem điểm tổng kết (GPA). Không phải Tây thì không coi trọng điểm đâu nhá. Điểm thấp ở Tây thì đừng hy vọng học tiếp ở những ngành cạnh tranh hay những trường tăm tiếng hay xin học bổng.

Dông dài một chút, giờ xin quay sang chuyện điểm đại học ở VN hiện nay. Tôi cứ tưởng mọi sự đã thay đổi nhưng hôm Tết nói chuyện với đứa cháu vừa học xong kỳ I của 1 Đại học ở Hà Nội. Cháu nói bây giờ trường cũng tính điểm theo tín chỉ và chuyển điểm từ hệ Việt Nam sang hệ Mỹ, tối đa là 4. (Tiến bộ ghê). Cháu bảo điểm của bạn cao nhất lớp là 3.7. Một khoa 80 sinh viên mà chỉ được 1 bạn 3.7, tương đương với A – (A minus) thì thật là thảm họa. Tôi hỏi điểm của cháu, nhiều môn của nó cũng được trên 8.0 nhưng có môn logic thấp tịt nên khi quy ra điểm Tây thì môn ấy nó chỉ được 2.7, so với Mỹ có nghĩa là môn ấy nó gần trượt.

Theo tôi, THẦY TA cho điểm thấp là vì:

1. Các thầy vẫn ngầm định 8.0 là loại giỏi và vì vậy chỉ cho những em nào suất sắc điểm 8 – mốc cao nhất. Thang điểm là 10 nhưng hiếm ai được 10, đặc biệt những môn xã hội, những môn không liên quan đến tính toán, đáp số. Một khi các thầy đã có ý định tính điểm theo tín chỉ và convert điểm của các em sang hệ của Mỹ thì phải xem GS tây họ cho điểm thế nào chứ? Điều nữa, Tây họ không để ý đến cái Bằng (diploma) xếp loại nào, họ cần cái bảng điểm ạ.

2. Cách ra bài thi vẫn theo dạng bắt SV học thuộc, tra tấn SV. Thời đại của thư viện, của sách, của internet mà đi bắt SV học thuộc là làm răng? Không ai ra trường phải nhờ đến kiến thức học thuộc từ đại học. Làm gì có ai có khả năng nhớ mọi thứ trong đầu? Có ai cấm mình đi làm thì không được giở sách ra xem lại, học lại đâu – mày thích làm gì thì làm miễn là mày làm được việc. Làm sao mà phải bắt SV làm bài thi theo kiểu viết đầy kín 8 trang giấy sau 2h đồng hồ? Rồi khi chấm điểm thì trừ cả điểm trình bày, chữ xấu của SV.

Tôi đã từng viết trong loạt bài du học của mình là không có học ở đâu khổ như ở VN; sự học ở VN đày ải và làm SV ngu đần. Học ở Tây có cái khó riêng. Nhưng mình không phải thuộc vẹt, không phải cắm đầu vào viết bài thi đến mỏi rời rã tay, không bao giờ lo thiếu giờ thi, khi thi thì chỉ cần viết đầu dòng hoặc viết đoạn ngắn hoặc trắc nghiệm, chỉ cần hiểu và nắm ý chính, không ai trừ điểm trình bày của mình, không phải học thuộc công thức mà được thầy phát sẵn khi vào phòng thi, 30-40% điểm của môn là từ bài tập về nhà, bài thi cũng có thể được làm luôn tại nhà. Mấu chốt, nếu chăm chỉ học thì điểm A (4.0) là điều chắc chắn. Những em cần điểm cao để vào trường Y hoặc Harvard hoàn toàn có cơ hội chỉ cần các em học (ở ta thì điều này không đúng, đặc biệt là với một số môn dớ dẩn, củ chuối). Điểm thấp, giáo sư còn gọi lên hỏi han và cho học lại, thi lại. Cái đời làm TA của tôi, tôi toàn phải bới ý của SV ra để cho điểm, đảm bảo nguyên tắc: everyone is happy. Có ông bác sĩ nào khi ra trường phải nhớ mấy cái công thức acid amine, phải nhớ công thức thuốc? Sách tham khảo đầy ra. Có nhà nghiên cứu nào phải nhớ những công thức tính cỡ mẫu dài loằng ngoằng? Mọi thứ ở ở sách, internet. Cần thì mở ra xem hoặc google phát. Cái chúng ta cần là kiến thức tổng quát, hiểu vấn đề, và biết công thức nào, nhóm nào, cái gì sẽ được sử dụng.

Túm lại, TƯ DUY của các thầy ở VN vẫn rất lạc hậu, cổ hủ, không chịu thay đổi, không chịu nhìn ra thế giới. Điều nữa, cho điểm thấp sẽ khiến SV VN vô cùng thiệt thòi khi xin học bổng, sẽ rất khó cho các em cạnh tranh với sinh viên thế giới mặc dù SV ta không hề dốt (các thầy tự hạ bệ sinh viên của mình xuống). Một lớp học 80 em ở Mỹ thì bét cũng phải có 30% điểm A. Còn lại cũng là A- và B+, B. Chỉ có em nào chơi và không biết gì thì mới có nguy cơ trượt. Điều cuối cùng, làm sao mà bắt tội sinh viên học vẹt? Trước khi bắt chúng học thuộc cái gì đó thì làm ơn các thầy hãy tự hỏi: học thuộc để làm gì; học thuộc có giúp được nghề nghiệp của các em không? Hãy cho chúng làm bài tập về nhà. Thi ở nhà. Làm bài thi trắc nghiệm hoặc thi trả lời ngắn, cần hiểu thôi. Đừng ra oai với SV bằng cách cho điểm ky bo và man rợ, hãy cho điểm tối đa là 10 (vì thang điểm của chúng ta là 10) chứ không phải là 8.

Please, let’s make our life easier.

Bài liên quan:

Website các trường đại học của VN.

Cần chấm dứt công khai điểm của học sinh.

29 comments:

  1. Rất chính xác! Theo tôi được biết thì ở cái điểm trung bình, để sinh viên có thể "qua" được, các thày cô không mấy khó khăn. Nhưng ở cái điểm tối đa thì đúng là đang có vấn đề.
    ReplyDelete
  2. Ngày xưa tớ học luật, được điểm 7 là oai lắm rồi; nghe nói bây giờ cách chấm điểm có đỡ hơn.

    Cái sự vẹt đại học VN nào cũng thế nhỉ.
    ReplyDelete
  3. Mình còn nhớ nguyên cảm giác sợ học của thời cắp sách. Dù là học sinh giỏi nhưng mình luôn trong tâm trạng lo lắng vì lượng bài vở quá nhiều, lúc nào cũng sợ quên bài cũ trong khi hì hục cày bài mới chưa xong. Ròi khi thi xong, tự động cái đầu mình nó vứt toẹt kiến thức ra ngoài, thi xong, mình hong còn nhớ bất cứ cái gì mình đã từng học giỏi nữa. Các giờ học thật nhàm chán, học sinh buồn ngủ la liệt, nhưng mình chẳng dám nằm ra bàn như các bạn khác, mình sợ bị nhận xét xấu. Hic...Học vẫn mãi là nỗi hãi hùng của mình cho đến khi mình chuyển trường.
    Vì thế, điều đầu tiên mình muốn các nhà giáo dục công hiện nay của Vn hãy tự nhìn thẳng vào sự yếu kém của trong việc nhồi nhét kiến thức cũ rích cho học trò, không có khả năng làm cho giờ lên lớp thật hấp dẫn...Giáo dục tư hiện nay của VN có khá hơn, nhưng vẫn còn đì đẹt lắm do thiếu hẳn hệ thống quản lí giáo dục chuyên nghiệp, tiên tiến. Hic hic...
    Mình thực sự lo lắng cho thế hệ như con trai mình, bạn Lừng ạ :-(
    ReplyDelete
  4. uhm, hoàn toàn đồng í với Lvu, bên VN chương trình học nặng quá, mà toàn là học những cái ko cần thiết cho nghề nghiệp chính của sinh viên. Lối học vẹt này Lu thấy ko có lợi chỉ làm mệt óc sinh viên, mà ra trường thì Lu có cảm giác họ như cởi ngựa xem hoa, vì ko còn thời gian tìm hiểu sâu vào vấn đề khi bận lo học vẹt.
    Lu lucky là qua Mỹ hầu như phải học lại từ lớp 10 chương trình trung học bên VN, nên ko bị ảnh hưởng điểm gì cả. Lu thấy học bên Mỹ nhẹ nhàng thôi, chỉ cực là tại mình phải vừa học vừa làm. Nhưng học cái gì là ra cái đó, thậm chí mấy môn phụ cũng là một nghề cho sinh viên chứ ko vô bổ. Sinh viên tự học, tự tìm tài liệu, thầy cô gợi ý thôi, nên sức sáng tạo của sinh viên bên nước ngoài có khả năng cao hơn trong nước.
    Có điều thời gian thi cử thì tùy à nha. Như khi Lu học engineeng thì giờ thi thê lương lắm à. Ku thầy chairman, người đức quốc xã nên gian ác lắm, ông ấy cho giờ thi một bài kiểm tra có tới 7 programing dài chết người mà sinh viên chỉ được tự xử trong vòng 1 giờ 15 phút thôi nha. Em nào tới giờ ngoan cố ko buông bút là thầy cho bài vào lọt sỗ ko nhận nữa. Lý do muốn nâng cấp trường lên thành trường đứng thứ 2 tiểu bang Cali về engineering mà ku thầy tàn nhẫn thế đấy, trường đứng nhất là UC Berkerly. Lúc ấy Lu và nhiều tên đực rựa sinh viên phải thường xuyên ăn trứng ngỗng đi học lại vì ko đủ thời gian tự xử. Sau này Lu học art design thì sướng như tiên ấy, thời gian thi tha hồ mà ngủ cũng làm xong bài.
    ReplyDelete
  5. Theo em cái ki bo đã là man rợ rồi (:P mượn từ của anh), nhưng cái man rợ hơn là cái trò dấu cái ko cần dấu và công khai cái ko cần công khai.

    Điểm thì hs được biết công khai nhưng bài thi ko bao h được trả lại. SV không bao h hiểu và biết nổi tại sao mình bị bằng đó điểm, mình sai chỗ nào, mình cần phải bổ sung kiến thức gì. Bài thi của mình bị trừ điểm vì sao. Với những môn tính toán còn đỡ chứ những môn xã hội chẳng có cái thang cụ thể nào khiến SV thậm chí còn nghi ngờ vào khả năng và cả chính kiến của mình.

    Nói trắng ra là cuối cùng thì chẳng ai biết giá trị cái sự học hành của mình ntn. Thế mới tòi ra cái gọi là quan điểm "may, không may", cái thứ giá trị tâm linh hên xui vớ vẩn khi đi thi của rất nhiều SV VN.

    Mà cái trò cho điểm bonus theo kiểu viết càng dài, càng nhiều, chữ đẹp...thật cũng man rợ :P
    ReplyDelete
  6. Bạn Dứa bổ sung một ý rất hay.
    Theo tôi, bài này đúng nhưng chưa đủ, cần phân tích sâu hơn về phía sinh viên. Sinh viên, đa số còn thu động, thiếu nghiên cứu, sáng tạo...còn mang tâm lý trả bài, mà đây là hệ quả của cả một nền giáo dục từ bậc tiểu học, do đó không thể đem cái ngọn ra bàn khi mà cái gốc đã có vấn đề...
    ReplyDelete
  7. Vầng, em cũng từng nhớ vẹt Chính trị, Lịch sử đảng, xã hội học, triết học đây, không đến nỗi như dân trường Y nhưng trải qua rồi mới thấy học ĐH ở VN là một thảm họa - hóa ra là bảng điểm chết tiệt.
    Dù sao thì học ĐH ở VN cũng dễ dàng hơn Pháp rất nhiều (không biết các nước khác thế nào?)vì sinh viên chỉ tư duy để nhớ vẹt là okie.
    Còn ở Pháp, 2 năm đầu là DEUG - tương tự thời gian Việt Nam áp dụng 2 năm Đại cương - trời ơi học hành mệt nghỉ, đủ các môn Toán cao cấp, Kinh tế học sơ cấp, cao cấp, Sắc xuất thông kê ... học tất tần tật các trường phái từ cổ đại đến hiện đại, điểm thi = % điểm giữa kỳ + % homework + % thi viết cuối kỳ.
    Túm lại học chơi chơi thi thực sự, tiếng pháp phải nằm lòng mới hi vọng điểm đẹp của 2 năm DEUG, còn không chỉ cầu trời con không phải học lại,
    Qua 2 năm DEUG, 1 năm Licence, 2 năm Maitrise mọi thứ cũng nhẹ nhàng hơn tẹo,
    Học tại các trường công rất mệt nhưng học tại các trường tư nhẹ nhàng hơn - đổi lại phí cao ngất nhưng đảm bảo ra trường rộng mở với thị trường việc làm hơn.
    Học tại VN = thảm họa hủy diệt thì học tại Pháp = thảm họa sáng tạo
    ReplyDelete
  8. @Titi: hy vọng có nhiều trường đại học hơn, nhiều cải tổ hơn để thế hệ nhóc nhà bạn không phải khổ sở về học hành. Học là một cái quyền mà đúng ra là ai cũng được tiếp cận chứ không phải đâm chém nhau để vào đại học mà rồi lại tiếp tục bị đày ải.

    @Lu: cũng có những môn khó, học ở Tây cũng có cái khó là phải đọc nhiều, tổng hợp nhiều, nhưng mình còn biết chỗ để mà học, còn có cơ hội được điểm cao. Ngày học Master điểm tớ rất cao do chịu khó cày, đến khi học PhD lấy toàn môn khó và cũng chẳng còn quan tâm đến điểm như thời master nữa nên điểm đi xuống ngay. Nhưng so với điểm ở ta thì vẫn phải nói là mỹ mãn.

    @Dứa: D đã nói những điều hết sức chính xác. Mình bị điểm thấp mà không biết vì sao điểm thấp, mọi thứ nó mù mờ và thiếu dân chủ.

    @Phú: em thì chỉ thấy nguyên nhân từ người thầy, từ hệ thống giáo dục, các thầy thay đổi thì các em cũng sẽ thay đổi. Giáo dục PT của mình không tệ như giá dục đại học. Cách cho điểm ở bậc PT bây giờ cũng thoáng hơn nhiều.

    @Lan: đồng ý là học trường Tư được thầy cô quan tâm ưư ái hơn, đỡ khổ hơn. Trường Công thì nhiều khi các thầy cứ bài tập mà phang ra, deadline mà thu bài. Học môn nào thì còn tùy thuộc vào ngành. Có nhiều ngành cũng không cần sáng tạo lắm. Nhưng cái chính là ở Tây dù có không sáng tạo thì mình cũng học được những kỹ năng cần thiết cho nghề nghiệp, điểm chác có cao thấp thì cũng rõ ràng, minh bạch. Và cái chính là có cơ hội để mình phấn đấu. Học đến 2h đêm thậm chí học phờ phạc cho đến sáng vào những mùa thi nhưng kết quả thì không phập phù, uncertain như ở ta. Và cái bảng điểm thì không đâu tệ hại như ở ta.
    ReplyDelete
  9. Đừng có cãi. Người ta đã nói "đời là bể khổ", cho nên ai cũng phải khổ hết. Thầy phải có trách nhiệm làm khổ trò, cán bộ phải làm khổ dân, thày thuốc làm khổ bệnh nhân... Thế mới giữ gìn được bản sắc văn hóa dân tộc.

    Tao đây.
    ReplyDelete
  10. Cứ nghĩ đến chuyện cho con đi học là cứ như sắp gửi trứng cho ác ấy.
    ReplyDelete
  11. Khái niệm make our life easier hình như không tồn tại ở Việt Nam. Ở VN là thằng lớn phải bóp thằng bé, phải cản nhau, thấy đứa khác hơn mình là không chịu được, chứ không giống Tây là cùng đưa nhau lên. Chấn lý rất đơn giản mà không biết đến bao giờ ta mới ngộ được ra.
    ReplyDelete
  12. uhm, đúng rồi. Học BS hay FA bên Mỹ thì easy rồi, nhưng khi lên đến MS hay PhD thì hơi bị xì-trét à...cứ phải lăn tăn lo chuyện giử điểm. Mấy lớp cuối của engineering mấy đứa bạn bảo chúng nó học tiếp lên Master, nhưng Lu thì suy nghĩ chuyện lở như ngành kỹ thuật đi xuống thất nghiệp thì Lu cần phải có nghề khác chữa lửa kiếm cơm ăn, nên Lu té sang học thiết kế nội thất cho nó lành. Lu thừa biết óc mình có hạn về design mấy con chip nên ko học tiếp lên cao nữa. Nhưng học gì thì học chứ có lần lấy một lớp khoa học tự nhiên thử đổi gió, bước vào lớp vài hôm Lu dropped, toàn dân học bác sĩ đàm phán mí nhau về ruột gan phèo phỗi. Lu nghe cứ như vịt nghe sấm nên...lặn đẹp ko quay lại lớp nữa ;))
    ReplyDelete
  13. TS Lừng: Anh đi dạy ĐH 4 năm nay và luôn luôn cho sinh viên mở tài liệu khi làm bài thi viết. Nhưng ra đề kiểu tổng hợp để sinh viên phải nắm các kiến thức đã học để phát triển bài viết của mình. Bài tập cá nhân và bài tập nhóm SV cũng được làm ở nhà và luôn có khoảng 20-25% sinh viên được điểm 9,10. Thế là gần bằng chuẩn ở Mỹ rồi nhỉ?
    ReplyDelete
  14. Ui, đâu phải sinh viên nào cũng may mắn gặp thầy VMC, thầy nhỉ?
    Em thấy càng ngày ĐH VN càng thay đổi, các thầy cô trẻ bi h cũng thay đổi phương pháp dạy học rất nhiều rồi, sinh viên bi h cũng năng động lắm rồi,
    Đúng là học ở nước ngoài thì tình hình thi cử, bằng cấp, điểm chác công bằng lắm, không có nhiều điều gợi lăn tăn như trong nước, rồi cơ hội mở mang kiến thức rất lớn - thư viện đầy ắp sách vở, trang thiết bị cơ sở hạ tầng tuyệt vời, thầy cô, nhân viên nhà trường rất nice,
    ReplyDelete
  15. @VMC: Ồi, hay quá. Anh C có dạy mẫu giáo hong, em cho Tí cắp tráp theo với :-D
    ReplyDelete
  16. @Titi: chị ơi, qua sông thì bắc cầu kiều, muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy VMC chị à :-D
    ReplyDelete
  17. @Lan: ớ, từ trước tới nay chị vẫn yêu anh C mà. Không tin e hỏi anh ấy mừ xem. Vừa ăn trưa với nhau hôm nay nữa cơ đấy (sori anh C, chưa xin phép anh mà đã tiết lộ thông tin nhạy cảm này )
    ReplyDelete
  18. @Titi: Nghĩa lộ hết cả!
    ReplyDelete
  19. VMC: hì hì...em phải cho bà con bit để mọi người ủng hộ em vụ Tí cắp tráp theo thầy VMC chớ :-D
    ReplyDelete
  20. Tớ hoàn toàn đồng ý với Lừng khi đưa ra topic này, vì chính tớ được lợi khi apply học bổng AusAID của Úc, lợi đến mức tự thấy áy náy và tiếc cho các bạn SV VN.

    Khi xét loại vòng 1 (vào shortlist), 1 trong những tiêu chí quan trọng AusAID xét là điểm trung bình tất cả các điểm trong bảng điểm các năm học ĐH. Ở Nga chẳng hạn, chấm thang điểm trên 5. Được 4 là khá khá bên họ, thật ra được 4 chẳng khó khăn gì, phiên sang thang điểm 10 của VN là 8. Như Lừng đã viết, ở các trường ĐH ỏ VN để được 8 là chật vật lắm rồi.

    Vì thế, có nhiều những SV xuất sắc học ở VN khi compete để lấy học bổng đã bị loại ngay từ vòng 1, trong khi tụi đi Nga về như tớ gần như cứ nộp hồ sơ là ung dung vào shortlist, chỉ còn 'đấu' vòng 2 là tiếng Anh nữa thôi.
    ReplyDelete
  21. @VMC: Đề nghị bác chuyển sang làm giảng viên cho nước ta thêm nhiều thầy tiến bộ.
    ReplyDelete
  22. Bài này đúng tâm trạng ghê nha anh Lừng. Em hay kể cho tụi Mỹ nghe cái thời mà em lăn lê bò lếch ở trường Đh khi em còn ở VN. Tốt nghiệp loại Khá thôi mà tụi bạn nó ngưỡng mộ em ra mặt. Nhớ cái thời học đại cương, nhớ cái thời học quân sự 2 tháng trên quân trường, giờ tự hỏi "chi vậy trời". Qua đây em thấy đi học ĐH sung sướng vầy mà sao tụi Mỹ nó làm biếng quá. Nhớ lần em lấy lớp Psy, thầy cho đề tài thuyết trình nhóm về bệnh tự kỉ. Cái này không có trong sách, cả nhóm chia nhau ra làm research, rồi thảo luận, rồi thuyết trình, nó thấm vô mình hồi nào không biết luôn. Sau này em nghe nói mấy trường ĐH ở SG cũng cải tiến lắm rồi, hy vọng mấy đứa nhỏ sau này k lăn lê bò lếch ngoài quân trường, không phải học thuộc lòng lịch sử Đảng, kte chính trị....mà chỉ đượ 5 điểm với thi lại thôi vì các thầy tự thấy mình rất quan trọng nên sinh viên phải "biết điều" thì mới mong điểm cao.
    ReplyDelete
  23. O nha minh, sinh vien di thi may cai mon chinh tri toan phai hoc thuoc long. Ma da so sinh vien khong thich hoc may cai mon nay chut nao nen hoc khong vao. Diem thi thap, keo diem trung binh hoc tap xuong het. Theo em, cac truong dai hoc cua minh nen tu tu giam bot may mon nay di, dong thoi chuyen sang khong lay diem thi, chi can lay vuot qua de lam dieu kien tot nghiep ma thoi.

    Con cai chuyen diem thi de doi sang he diem thi nuoc ngoai khi xin hoc bong thi em nghi khong nen chuyen doi kieu tuyen tinh. Vi nhu vay se rat thiet thoi cho sinh vien nha minh. Chi can co thu giai thich he thong diem VN cua bon IIE hay cua truong minh la du.

    Em cung dong y voi anh la nen thoai mai ve diem voi SV. Chi can SV cham chi va nam vung kien thuc co ban la duoc diem toi da. Ben nha minh co thoi quen cu phai dung het 100% trong bai thi la duoc diem 10. Con bon SV My thi chi can cao diem nhat lop la duoc A het.
    ReplyDelete
  24. hoi trung hoc nhieu nguoi van 10 suot day chu. Tuy nhien dai hoc thi co the du'ng hon cho dai da so.
    ReplyDelete
  25. Híc, nỗi đau này đâu chỉ riêng anh. Em là dân kiến trúc TP HCM cũng chịu chung số phận như bài viết. Vì sao em phải gthieu la dan KT cua TP vi truong KT ở hà Noiij cho điểm rộng tay hơn các thầy trường Tp. Khi tn mỗi lớp gần 80 sv thì chỉ được khoảng 5-7 sv đạt loại khá. Nên nếu mà đi xin việc đấu với KTS Hà nội thì mình rớt là cái chắc. Còn gặp sếp Cty nhà nước mà thèm bằng KHÁ thì KTS tốt nghiệp Sgon chỉ biết Hị hị hị, tránh ra chỗ khác nhá( đi chỗ khác chơi đi). Mà hình như dạo này các thầy phương nam nới rộng tay hơn chút rồi. mình la khóa cách đây 10 năm đến bây giờ phải sông chung với di chứng các thầy tạo ra. Kêu ai bi giờ?
    ReplyDelete
  26. @Titi: em tin em tin, muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy mà chị, hì hì
    ReplyDelete
  27. huhu anh ơi, thề với anh là em cũng khủng hoảng với cái cách học cách dạy này ở VN. và quả đúng là cho tới giờ nó vẫn thế thật. bảo sao mà học sinh/sinh viên nó phải quay cop T__T
    ReplyDelete
  28. @Lừng: Không mong bác Cường chuyển hẳn sang làm giảng viên, nhưng mong bác tham gia dự án đào tạo giảng viên trẻ nào đó quá.
    @Lan: nếu còn muốn con hay những thứ khác ngoài chữ nữa thì mình phải làm gì thầy nữa em nhỉ? Hí hí...
    ReplyDelete
  29. Hệ thống giáo dục ở châu Âu cho điểm còn thấp hơn Việt Nam nhiều. Làm bài mà đúng hết, sạch sẽ gọn gàng, chặt chẽ cũng chỉ được khoảng 70%, muốn được 80% phải có một số tìm tòi sáng tạo, còn 90% thì hầu như chả bao giờ thấy, chắc dành cho những cái gì thực sự xuất sắc. Em học ở Leuven, Bỉ, được có 76% mà vẫn xếp loại giỏi. Một số trường ở Anh em thấy cũng cho điểm ở mức tương tự. Cần thiết phải nhìn vào bằng là thế. Về mặt logic mà nói, nên nhìn vào xếp loại ở bằng cấp thì cho thông tin hữu ích hơn là bảng điểm.
    So với thế giới, Việt Nam cho điểm khá trung dung, không cao mà không thấp.
    Em nghĩ rằng việc cho điểm cao thấp khác nhau đều có triết lý riêng của nó, không thể nói cái nào tốt hơn cái nào. Sự khác nhau ở các quốc gia có thể do đặc tính văn hóa, em chưa giải thích được nhưng cảm nhận thấy vậy.
    Em cho rằng việc ca ngợi sự cho điểm cao của Mỹ và mắng mỏ các thầy cô Việt Nam vì họ cho điểm thấp hơn là một cách nhìn đầy thiên kiến và định kiến.
    ReplyDelete