Lần này chuyển hướng bay qua châu Âu – sang Amsterdam rồi sau đó qua Địa Trung Hải sang Nigeria. Từ châu Âu qua Bắc hay Tây Phi chỉ mất khoảng dăm tiếng đồng hồ. Đường bay này thú vị hơn đường bay thẳng lần trước. Ít nhất là được đi ra máy bay khoảng dăm tiếng thư giãn trước khi đi tiếp chặng còn lại. Hành khách cũng đa dạng và phong phú hơn, nhiều thứ fun hơn. Security ở sân bay dạo này thật rầy rà, cộng với việc đi đúng đường bay Mỹ Ams Nigeria của KLM nơi xém tí thì xảy ra đánh bom hồi giáng sinh nên kiểm tra hành khách càng nghiêm ngặt và mất thời gian. Khi lên máy bay sang Nigeria, sân bay Ams kiểm tra hành lý 1 lần nữa. Ngán ngẩm. Nếu Al-Qaida thù Mỹ và phương Tây thì chúng đã thành công chỉ bằng việc làm cho mọi thứ láo loạn trở lại. Tất cả những ai nghi ngờ bị qua máy soi toàn diện và kiểm tra rất kỹ càng. May là cái bản mặt châu Á hiền lành của mình làm mọi thứ cũng nhanh gọn hơn rất nhiều.
Phố Tàu ở thủ đô Nigeria
Lần này mình gặp khá nhiều dân Á và Âu qua Nigeria. Dân Trung Quốc và Philippines là đông nhất và họ sang làm thuê cho các tập đoàn xây dựng. Nigeria là một quốc gia đang nổi ở châu Phi, tốc độ xây dựng cũng như giá bất động sản tăng chóng mặt. Ở Thủ đô của Nigeria có 1 khu phố rất đông dân Tàu, họ đem cả gia đình sang. Tàu đang tham gia một dự án xây dựng hệ thống đường sắt cho nước này. Lần trước mình đi ra ngoài ăn tối ở một quán ăn bán đồ địa phương và gặp rất nhiều các bạn Tàu. Nói chung là đi đâu cũng không tránh được Tàu. Với tham vọng giàu mỏ, dân Tàu ngày càng hiện diện nhiều ở châu Phi. Cách đây 5 năm, khi mình ở Kenya, dân Tàu cũng đã đông nhưng chưa nhiều bằng dân Nhật bản lúc ấy. Phải nói thật là đi làm kinh tế ở các nước đang đang phát triển như Nigeria có vẻ dễ kiếm tiền, người ta rất cần những người có kiến thức. Các tập đoàn xây dựng Việt Nam muốn kiếm tiền có lẽ cũng nên nhảy vào các thị trường thế này bởi theo mình sẽ dễ cạnh tranh hơn rất nhiều. Đang bị dụ dỗ bỏ nghề đi làm business.
Chưa đến Nigeria thì chưa tưởng tượng nổi sự đắt đỏ ở đây
Ở đây cái gì cũng nhập khẩu và vì vậy cái gì cũng mắc. Mắc hơn ở Mỹ rất nhiều. Lần trước, khi check out khỏi khách sạn, nhìn cái bill tiền phòng mà không còn tin vào mắt mình. Một khách sạn tiện nghi chẳng có gì, AC thì kêu rầm rầm (nói chung là thua căn hộ của mình) vậy mà giá hơn $200/ đêm. Ăn một bữa rất vớ vẫn cũng #20 đô, một chai Fanta $4, một chai nước bé khoảng $2.5, bay hàng không giá rẻ từ Abuja đến Lagos, một đoạn đường chỉ có 55 phút bay mà giá cũng khoảng $250 đô. Hôm ở sân bay, tình cờ gặp một cô cũng làm ở châu Phi, cô ấy bảo lần nào đi Mỹ cũng phải mua sắm thật nhiều đồ mang về vì ở châu Phi chẳng có gì mà lại đắt đỏ.
Xem bóng đá
Không phải bóng đá của ta, Âu, Úc, Mỹ la tinh, hay Phi mà là cái thứ bóng đá bằng tay của Mỹ.
Mấy ngày đầu sang bị jetlag kinh khủng. Thế nên đêm Chủ Nhật rồi nằm xem trọn trận đấu bóng giữa đội New Orleans Saints và Minnesota Vikings. Xem trên trang web của CNN. Đây là một trong 2 trận bán kết để chọn 2 đội vào trận trung kết (Super Bowl). Không phải fan hâm bóng đá Mỹ nhưng vì vẫn còn quá nhiều tình cảm với New Orleans nên đã bị dụ dỗ. Trận đấu nghẹt thở đến tận những phút cuối và phải thêm một hiệp phụ và New Orleans đã chiến thắng. Trận Super Bowl sẽ diễn ra vào ngày 7 tháng 2 và lần này chắc là được xem 1 trận tử tế trên TV vào ban ngày chứ không phải lúc nửa đêm về sáng.
Va chạm
Ở Nigeria đang có vụ xung đột giữa người Hồi giáo và Thiên chúa giáo (2 tôn giáo này cứ gần nhau là sinh chuyện) làm hàng trăm người chết. Cảnh sát vừa kéo ra được mấy chục xác chết nữa ra, ở một tiểu bang khác. Lần trước mình có nói 2 tôn giáo này có tỉ lệ 50/50 ở Nigeria và 2 tòa nhà đẹp nhất ở thủ đô nước này chính là của 2 tôn giáo này.
Mình được may mắn là làm việc trong những môi trường khá dân chủ và ai cũng có một tinh thần làm việc theo nhóm rất tốt. Đặc biệt với những người thường làm việc với cộng đồng và các nhóm nghèo thì họ thường nhẹ nhàng và biết lắng nghe. Nhưng hôm qua mình gặp một chị tư vấn, người đã làm mình không thể kiềm chế được phản ứng. Chị này có kinh nghiệm, nhưng nhiều khía cạnh thì chị rất kém hơn người khác. Nhưng chị lại cứ tỏ vẻ mình là người duy nhất hiểu biết. Từ khi chưa gặp mặt nhau, mấy người ở văn phòng đã dị ứng với ngôn ngữ trong email của chị này rồi. Hôm đầu gặp, mọi việc ok, cùng đi ăn tối và nói chuyện vui vẻ. Ngày thứ 2 đi xuống thực địa, chị ấy cứ xoay như chong chóng các vấn đề đã được đồng ý. Rồi có những trở ngại cần giải pháp, chị cứ muốn người khác theo ý mình. Chị không hề biết teamwork. Mình bảo: tôi không thấy lựa chọn của bà có ưu điểm hơn. Chị cứ khăng khăng bảo có. Mình bảo: có như thế nào bà giải thích thêm được không? Bà ngùng ngoằng, mồm liến thoắng lấn át, rất khó chịu. Nghĩ đến lúc phải shut up bà này nên mình bồi luôn: xin lỗi nhé, tôi không thấy lợi ích nào trong lựa chọn của bà, nhưng để tôi email vấn đề này lên xem ý kiến của người khác thế nào. Bà thấy mình đổi thái độ nêm im luôn. Tối về mail, không đề cập lựa chọn nào là của ai, chỉ nói rằng có một vài trở ngại và chúng tôi đã đưa ra một số giải pháp, ý kiến của mọi người thế nào? Sang nay đọc email, không thấy ai chọn giải pháp của bả.
14 comments: