Cho New Orleans và những người ở lại
Hôm nay – 28 tháng 1 – vừa tròn 4 tháng tôi rời xa New Orleans. Bạn bè tôi ai cũng hỏi cuộc sống ở Washington DC thế nào? Tôi trả lời: Tôi thích DC hơn, tôi thấy hòa nhập nhanh hơn, tôi yêu công việc, đồng nghiệp, và một vài người bạn mới. Cuộc sống bận rộn hơn rất nhiều và tôi gần như không còn thời gian rảnh rỗi. Nhưng New Orleans vẫn là thành phố để lại trong tôi nhiều kỷ niệm và những nỗi niềm trăn trở. Thành phố tôi đã sống một quãng thời gian khá dài. Tôi nhớ ngày đầu đặt chân đến New Orleans cách đây 5 năm. Tôi nhớ đoạn đường từ Broadway – nơi căn hộ đầu tiên tôi ở – đến bến xe Bus của trường, nơi có một tòa nhà dành cho sinh viên sau đại học giờ đã bị dỡ bỏ. Tôi nhớ con đường Hampson với Starbuck và PJ café ở 2 bên góc – nơi tôi đã ở đó gần 3 năm. Tôi nhớ quán cafe "Rue de la course" nơi tôi hay ngồi làm việc mỗi buổi tối. Tôi nhớ cái không gian làm việc ở trường nơi tôi giúp thầy công việc và hoàn thành luận văn. Tôi nhớ cái bãi đậu xe rẻ tiền mà bọn sinh viên vẫn đậu ở gần một tòa nhà đổ nát ở downtown. Tôi nhớ mùi âm nhạc, lễ hội và mùi của những điếu xì gà mỗi lần bước xuống khu French Quarter. Tôi nhớ những đồ ăn ở New Orleans đặc biệt là crawfish và oyster – 2 thứ hải sản mà tôi nghĩ không ở đâu trên thế giới này có thể sánh được, thứ mà tôi thèm nhất khi rời xa New Orleans.
Tôi đang ngồi ở sân bay Lagos, Nigeria và viết về New Orleans để thấy tình cảm tôi dành cho New Orleans là không ít. Tôi viết về New Orleans nhân sự kiện lần đầu tiên đội bóng Saints của thành phố lọt vào trận super bowl. Một sự kiện thể thao có đông người xem nhất nước Mỹ. Tổng thống Obama nói rằng ông chọn Saints trong trận chung kết này. Âu cũng là điều dễ hiểu. Tôi nghĩ nhiều người trên nước Mỹ chọn Saints bởi đội bóng này chưa từng đạt giải vô địch nào; người ta chọn Saints bởi những gì thành phố trải qua sau cơn bão Katrina, người ta chọn Saints bởi người ta ấn tượng về sự hồi phục của thành phố, và người ta chọn Saints bởi người ta kỳ vọng vào những gì sẽ tới trong tương lai.Tất nhiên tôi chọn Saints bởi tôi đã từng là công dân của New Orleans. Nhưng tôi cũng sẽ chọn Saints chỉ đơn giản tôi hay ủng hộ một đội bóng được cho là yếu hơn. Và tôi không nghĩ một đội bóng nào cần chiến thắng vào thời điểm này hơn Saints.
Khi bạn xem một trận bóng, bạn như người tham gia trực tiếp vào trận đấu đó. Saints chính vì vậy là linh hồn của thành phố, đặc biệt ở một nơi số người da đen hậm mộ bóng đá rất cao và những cầu thủ phần lớn là người da đen. Saints chính là biểu tượng vươn lên của thành phố nơi đã bị tàn phá nặng nề hơn 4 năm về trước. Chiến thắng của Saints như thổi một nguồn sinh lực mới cho cư dân thành phố.Tất nhiên, tôi không tin Saints là câu trả lời cuối cùng và là lối thoát cho sự đói nghèo của những người da đen nơi đây. Nhưng ở cái thời khắc mà thành phố đang bỏ phiếu tìm ra một Thị trưởng mới thì tôi có lý do để kỳ vọng. New Orleans là thành phố tuyệt vời để người ta đến ăn chơi, là thành phố tuyệt vời để sống nếu như bạn có tiền. Mọi thứ ở đây đều rẻ hơn những khu vực khác; đồ ăn ngon và âm nhạc rộn ràng; lễ hội tràn ngập và mang nhiều nét đặc thù riêng. Nhưng vẫn còn đó những khu nghèo đói – lý do khiến đôi khi tôi cảm thấy khó chịu (disturbed) khi ở New Orleans.
Bạn tôi email bảo: mày không thể tưởng tượng được New Orleans đêm Chủ Nhật sau chiến thắng của Saints crazy đến mức nào. Tất nhiên tôi hình dung ra, chỉ không được hòa vào không khí ấy. New Orleans là một thành phố lễ hội và ăn chơi và các bạn luôn biết tìm cách để ăn chơi.
Với đội bóng New Orleans Saints, các bạn còn 1 đỉnh núi nữa để trèo lên và tôi tin các bạn sẽ làm được. Những thế hệ phải đợi vài chục năm để thấy vinh quang này hẳn sẽ hạnh phúc lắm. Và các bạn tôi, những người ở lại cũng sẽ rất hạnh phúc. Nhưng không chỉ thế, những người từng đặt chân đến New Orleans cũng mong mỏi niềm vui này. Và tất nhiên tôi sẽ nói Go Saints. Nếu phải chọn thì các bạn chắc cũng sẽ chọn "Go Saints" bởi tôi thấy 2 chữ “Go Saints” tự thân nó đã quá đẹp rồi.
Lagos, Nigeria 28/01/2010
10 comments: