Monday, January 18, 2010

Martin Luther King

Hôm nay nước Mỹ kỷ niệm ngày Martin Luther King. Có thể nói ông là một con người vĩ đại nhất trong lịch sử nhân loại ở thế kỷ 20. Một nhân cách không tì vết và là người không tham vọng chính trị. Người ta ví ông là “God in human form”. Nhân dịp động đất ở Haiti, tôi xin được nhắc lại 1 câu nói rất nổi tiếng của ông: “Life’s most urgent and persistent question is: what are you doing for others”. Tạm dịch: “Một câu hỏi thường trực nhất mà chúng ta cần trả lời đó là: bạn đã làm được gì cho người khác”. Tôi nghĩ câu này đúng cho mọi thời đại, mọi quốc gia, và mọi cộng đồng. Tôi cũng nghĩ, chỉ cầu nguyện không thì không đủ, chúng ta hãy hành động, $5 bằng việc bạn nhịn một ly café sáng, $10 bằng việc bạn ngừng xem một bộ phim.

Hôm nay, tôi có đọc mấy bài luận trên Tuanvietnam về đường hướng phát triển cho Việt Nam và phát hiện ra các tác giả đều thiếu những phân tích về một trong những yếu tốt đẫn dến cái nghèo của Việt Nam đó là khái niệm “the common good”. Đây là một khái niệm xuất hiện từ thời Aristotle và được sử dụng nhiều trong Triết học, Tôn giáo, Khoa học chính trị và Xã hội học. Bạn nào có thời gian và kiến thức về Triết thử viết một bài dài hơi về chủ đề này xem sao. Tôi nghĩ nó sẽ đưa đến một lý giải tốt hơn, cụ thể hơn về cái nghèo của VN (cũng như các nước nghèo khác trên thế giới), hơn là nhắm vào những thứ chung chung, ai cũng biết nhưng khó thực hiện.

Một câu nói khác của ông trong bài “I have a dream” là câu: “I have a dream that my four little children will one day live in a nation where they will not be judged by the color of their skin but by the content of their character.” Tạm dịch: "Tôi có 1 giấc mơ rằng 4 đứa con nhỏ của tôi một ngày nào đó sẽ được sống ở một đất nước mà chúng không bị đánh giá bởi màu da, mà được đánh giá bằng tính cách". Chúng ta đều đồng ý với câu này nhưng một câu hỏi vụt lên trong đầu tôi: thế nào là “good character”?

Theo tôi khái niệm này gồm nhiều thành tố: sự nhân hậu, dũng cảm, khiêm tốn, thật thà, đạo đức, biết trân trọng, biết tha thứ, biết đứng lên cho kẻ yếu hơn mình. Tuy nhiên “good character” không nhất thiết phải ở cấp độ cao (extreme) như Martin L. King. Mỗi chúng ta đều có thể tự xây dựng hình ảnh cho chính mình, để làm tăng những tính cách mạnh của mình và giúp hoàn thiện (aspire) người khác.

Nhìn vào Martin L King để thấy một tính cách tốt nữa mà những nhà lãnh đạo (ở bất kỳ quốc gia nào) cần có đó là sự dũng cảm, dám bỏ qua lợi ích chính trị mà vì lợi ích và tiến bộ của số đông nhân loại.

4 comments:

tây bụi said...

Một điều nữa là King phát ngôn quá là hay và gây ấn tượng sâu. King biết lý thuyết nhưng ông nói một cách dễ hiểu và có logic. Đó là một tài năng xuất sắc là có khả năng phát biểu trước mấy vạn người và thuyết phục những người đó muốn làm chung để vượt qua mọi khó khăn đến một xã hội công bằng.

Đàm Hà Phú said...

Bài này hay quá.
Thích cái này: "Tuy nhiên “good character” không nhất thiết phải ở cấp độ cao (extreme) như Martin L. King".

"Đừng nghĩ việc tốt nhỏ mà không làm, đừng nghĩ việc xấu nhỏ mà làm"

NgocLan said...

Mỗi lần đọc 'I have a dream" của ông là mỗi lần xúc động.
(Ngoài lề: một trùng hợp ngẫu nhiên: trong ngày nay mình nghe 2 lần cụm từ "tham vọng chính trị", một trong entry này, một trong bài của Trịnh Cung viết về Trịnh Công Sơn :p)

Lan said...

Khái niệm nghèo gợi em nhớ tới những bài viết của nhà báo Hoàng Hải Vân về tự do và nhà nước - một trong số đó các tranh luận đề cập tới đường hướng phát triển của Việt Nam.
"Kỷ nguyên hỗn loạn" của Alan Greenspan lý giải một trong nguyên nhân nghèo đói ở các nước thứ ba. Alan Greenspan phê phán gay gắt "common good", phong trào chống toàn cầu hóa, chủ nghĩa dân túy lẫn tất tần tật những gì không nằm trên trục tự do hóa thương mại, toàn cầu hóa mà Mỹ giương cao ngọn cờ. Những gì gọi là "sự hủy diệt mang tính sáng tạo" được Alan diễn giải thật tuyệt vời.
"Sự hủy diệt mang tính sáng tạo" đó làm lu mờ những lo âu của loài người về trái đất, môi trường, sự tiêu thụ vô độ của các nước nghèo tài nguyên nhưng phát triển, quyền lực cũng như sự phân cách giàu nghèo khủng khiếp ở các nước giàu tài nguyên nhưng nạn tham nhũng, bất ổn chính trị cũng đáng sợ tương đương.
Những gì mà John Perkins lên án cái gọi là "sự hủy diệt mang tính sáng tạo" xứng đáng được quan tâm - vì ông nhìn từ phía quần chúng đông đảo nhưng thiểu số về quyền lực.
Một quốc gia hừng hực tài nguyên, nằm giao điểm các phân tranh, giành giật ảnh hưởng thì số phận như nàng Kiều.

Post a Comment