Cách đây hơn tuần, tôi có bám càng mấy thầy đi ăn trưa. Ra cái quán Việt ở gần trường có tên Café Minh. Đây là cái quán Việt duy nhất ở New Orleans mà theo tôi là có đẳng cấp và phong cách phương Tây. Còn lại, cứ nghĩ đến Tàu với Việt là nghĩ đến cái gì đó rẻ, nhiều dầu mỡ, nhiều mùi, và luộm thuộm. Đôi lúc tôi băn khoăn, liệu có phải vì cái sự "rẻ" và "mùi" này mà dân Tàu, dù đang giàu lên ầm ầm, vẫn bị thế giới văn minh đánh giá thấp và bị “đì” rất ghê. Tôi chả thấy cái phố Tàu nào ở Mỹ có sức hấp dẫn cả. Nếu không muốn nói chúng như là những tồn dư của xã hội kém văn minh. Cũng là dân Á, nhưng dân Philippine thì bị lẫn vào dân Âu khá nhanh do tên gọi và đặc điểm giải phẫu; dân Nhật với Hàn thì văn minh hơn – nếu bạn có dịp rẽ vào các nhà hàng hay những khu siêu thị của tụi này thì thấy chúng văn minh hơn hẳn; với dân Tàu và Việt, tôi chỉ còn biết đem cuốn “Người tàu xấu xí” ra mà biện hộ; và nhìn chung thì nhà hàng Tàu với Việt rẻ hơn của tụi Á kia. (Rẻ cũng cần nhưng tất cả các thương hiệu đều rẻ thì chưa chắc).
Nhưng tôi không định bàn Tàu với ta trong cái entry này. Tôi nói chuyện béo phì. Chẳng là cái quán Café Minh này có anh bồi bàn gay (là tôi đoán thế). Anh này dịu dàng, thùy mị, (không biết có nết na không), đẹp trai, nói rất nhanh mà đôi lúc làm tôi phì cười: sao mà lại có người luyện được cái sự liến thoắng hay đến thế. Đã lâu rồi tôi mới quay lại cái quán này, vẫn anh bồi bàn ấy nhưng anh làm tôi sững sờ. Chẳng nhẽ anh có bầu? Tôi nhìn anh chằm chằm mất mấy giây, nhìn như một thằng điên. Con người thay đổi quả là nhanh. Từ một anh chàng cân đối đẹp trai nay phát tướng dễ sợ.
Chuyện béo phì ở Mỹ bây giờ là một trong những chuyện tốn nhiều tiền của và giấy mực nhất thì phải. Bằng chứng ư? Các bác cứ bật TV lên thì thấy các loại quảng cáo cho giảm cân. Các chương trình truyền hình liên quan đến người béo cũng nhiều, ví dụ như trên NBC có cái show: who’s the biggest loser; trên ABC thì có cái gì đó đại loại như love more; rồi chị Oprah thì cũng liên tục cho ra các show khuyến khích và chia sẻ kinh nghiệm giảm cân. Ở những tiểu bang miền Nam như Mississippi (quê chị Oprah), quá cân và béo phì lên đến 40%. Người ta giải thích rằng vì đồ ăn miền Nam ngon. Nhưng theo tui thì tại ở đây dân Phi nhiều, dân nghèo nhiều, mà những người này thì ăn bạt mạng. Các bác không tin, chiều thứ 7 ra cửa Wal-Mart đứng xem dân Phi họ mua những gì? Đồ ăn nhanh, đồ béo, đồ uống có đường, tôi cảm giác cứ như họ đi tha rác về nhà vậy.
Người ta có nói đến yếu tố gene trong béo phì, có những người béo do gene. Nhưng đây không phải là yếu tố chính. Nguyên nhân chính vẫn là chế độ ăn và vận động. Muốn giảm cân, chỉ còn cách là ăn ít đi, ăn nhiều chất xơ vào và vận động (move your ass). Béo phì không những làm mất tự tin về hình thức (cái câu you look good, you feel good đâu có sai nhỉ?) mà còn liên quan đến một loạt các loại bệnh chuyển hóa như cao huyết áp, tiểu đường, tăng mỡ máu, tim mạch. Hiện nay, những người béo phì và hút thuốc lá tại Mỹ là một trong những nguyên nhân làm ngành Y của Mỹ thâm thủng ngân sách, đến mức Tổng thống còn phải đứng ra kêu gọi dân chúng giảm cân.
Theo Tổ chức Y tế thế giới thì hiện nay thế giới đã có hơn 1 tỉ người quá cân, khoảng 3 trăm triệu trong số này béo phì bệnh lý. Ở một số quốc gia như Trung Quốc, béo phì ở trẻ em đang là một đại dịch. Thị trường giảm cân (weight loss) tại Mỹ tăng giá trị một cách chóng mặt trong những năm gần đây, ở mức 60 tỉ đô năm 2008. Các loại đồ uống không năng lượng, các loại thực phẩm ít đường, các câu lạc bổ thể thao, thuốc giảm béo, phẫu thuật giảm béo, các chương trình dinh dưỡng, và vv mà tôi không thể kể hết ra đây được.
Đưới đây là mấy tấm hình quảng cáo cho mấy cái gym. Bọn này quả là biết dụ dỗ thiên hạ đi gym.
Equinox, cái này đúng là lusty :)

NY sport club.

David Barton










































