Về lại DC hôm thứ 7, ngày 28 tháng 11, vừa vặn tròn 2 tháng đặt chân lên DC. Những hàng cây 2 bên đường giờ trơ trọi những cành, hoàn thành một chu kỳ của chúng. Chúng đang tập trung sức lực trong mùa Đông này để bừng dậy vào mùa Xuân sau. 28 tháng 11 tức là vừa sau lễ Tạ Ơn. Sân bay tấp nập và các chuyến bay không còn một chỗ trống. Người ta nói đến khủng hoảng kinh tế làm giảm số người đi lại nhưng khó khăn này dường như không ngăn cản được mong ước đoàn tụ gia đình.
Mình có 1h đồng hồ ngồi trong quán café, nhâm nhi miếng bánh và ly cafe và ngắm dòng người qua lại tại sân bay JFK. Mình thích people-watching. Và mình nghĩ đến khái niệm gia đình. Đối với mình, gia đình có lẽ là những mối quan hệ mà chúng ta tạo nên. Mình không cho rằng nó nhất thiết phải là máu mủ ruột rà. Có những người bạn có lẽ cũng đáng được coi là những người trong gia đình. Nhưng thật đáng buồn nếu những chàng rể hay nàng dâu mà lại không được cho rằng đó là những người trong gia đình. Cái mình nghĩ lúc ấy chính là gia đình của mình. Ai trong số 3 chị dâu và 2 anh rể được coi như người ruột thịt? Ai là người mà mình phải biết ơn “thanksful” trong ngày Lễ tạ ơn này?
Người mà mình cần biết ơn chính là ảnh rể, chồng chị gái thứ 2. Anh đã chứng minh rằng gia đình không nhất thiết phải là máu mủ. Anh có mặt ở gia đình từ khi mình còn bé. Anh hiện diện trong gia đình khi buồn cũng như khi vui, những lúc khó khăn nhất. Anh xông pha, rộng rãi, không nề hà. Nhà có công việc, anh sẵn sàng vào bếp làm cơm. Anh chở mình đi thi đại học, đợi đón mình ở cổng trường những cuối tuần. Anh có thể làm bất cứ điều gì gia đình hay bố mẹ cần. Những lúc khó khăn nhất, nhìn thấy anh hiện diện trong gia đình là mình thấy an tâm. Anh chính là một phần của gia đình.
Thông điệp ở đây là khi nào chúng ta biết yêu thương một cách vô điều kiện thì chúng ta sẽ nhận được sự biết ơn cũng như tình yêu từ những người xung quanh. Đừng đòi hỏi người khác phải yêu mình trước. Đây là điều mình vẫn thực hiện và mình sẽ rất buồn nếu như nó không đem lại cho những người xung quanh đặc biệt là người thân một nhận thức nào đó.
Như một thông điệp mở đối với những người thân. Hãy học yêu không điều kiện. Hãy mở lòng mình ra. Đừng bao giờ nghĩ người khác xấu. Đừng có quá nhiều sân si. Hãy rộng rãi, đặc biệt nếu mình là đàn ông. Hãy biết tạo các mối quan hệ, đừng tự khép mình lại rồi đòi người khác phải hiểu mình. Hãy quan tâm đến người khác. Hãy biết yêu thương chăm sóc người già, những thế hệ sắp lìa xa mặt đất, đôi khi chỉ cần là những quan tâm nho nhỏ thường nhật, đặc biệt nếu mình là phụ nữ. Phương Tây có câu này mà mình thấy luôn bổ ích: “Khi bạn được sinh ra, bạn khóc và những người xung quanh cười. Hãy sống làm sao để đến cuối đời, bạn là người cười còn những người xung quanh bạn khóc”.
20 comments: