Về lại DC hôm thứ 7, ngày 28 tháng 11, vừa vặn tròn 2 tháng đặt chân lên DC. Những hàng cây 2 bên đường giờ trơ trọi những cành, hoàn thành một chu kỳ của chúng. Chúng đang tập trung sức lực trong mùa Đông này để bừng dậy vào mùa Xuân sau. 28 tháng 11 tức là vừa sau lễ Tạ Ơn. Sân bay tấp nập và các chuyến bay không còn một chỗ trống. Người ta nói đến khủng hoảng kinh tế làm giảm số người đi lại nhưng khó khăn này dường như không ngăn cản được mong ước đoàn tụ gia đình.
Mình có 1h đồng hồ ngồi trong quán café, nhâm nhi miếng bánh và ly cafe và ngắm dòng người qua lại tại sân bay JFK. Mình thích people-watching. Và mình nghĩ đến khái niệm gia đình. Đối với mình, gia đình có lẽ là những mối quan hệ mà chúng ta tạo nên. Mình không cho rằng nó nhất thiết phải là máu mủ ruột rà. Có những người bạn có lẽ cũng đáng được coi là những người trong gia đình. Nhưng thật đáng buồn nếu những chàng rể hay nàng dâu mà lại không được cho rằng đó là những người trong gia đình. Cái mình nghĩ lúc ấy chính là gia đình của mình. Ai trong số 3 chị dâu và 2 anh rể được coi như người ruột thịt? Ai là người mà mình phải biết ơn “thanksful” trong ngày Lễ tạ ơn này?
Người mà mình cần biết ơn chính là ảnh rể, chồng chị gái thứ 2. Anh đã chứng minh rằng gia đình không nhất thiết phải là máu mủ. Anh có mặt ở gia đình từ khi mình còn bé. Anh hiện diện trong gia đình khi buồn cũng như khi vui, những lúc khó khăn nhất. Anh xông pha, rộng rãi, không nề hà. Nhà có công việc, anh sẵn sàng vào bếp làm cơm. Anh chở mình đi thi đại học, đợi đón mình ở cổng trường những cuối tuần. Anh có thể làm bất cứ điều gì gia đình hay bố mẹ cần. Những lúc khó khăn nhất, nhìn thấy anh hiện diện trong gia đình là mình thấy an tâm. Anh chính là một phần của gia đình.
Thông điệp ở đây là khi nào chúng ta biết yêu thương một cách vô điều kiện thì chúng ta sẽ nhận được sự biết ơn cũng như tình yêu từ những người xung quanh. Đừng đòi hỏi người khác phải yêu mình trước. Đây là điều mình vẫn thực hiện và mình sẽ rất buồn nếu như nó không đem lại cho những người xung quanh đặc biệt là người thân một nhận thức nào đó.
Như một thông điệp mở đối với những người thân. Hãy học yêu không điều kiện. Hãy mở lòng mình ra. Đừng bao giờ nghĩ người khác xấu. Đừng có quá nhiều sân si. Hãy rộng rãi, đặc biệt nếu mình là đàn ông. Hãy biết tạo các mối quan hệ, đừng tự khép mình lại rồi đòi người khác phải hiểu mình. Hãy quan tâm đến người khác. Hãy biết yêu thương chăm sóc người già, những thế hệ sắp lìa xa mặt đất, đôi khi chỉ cần là những quan tâm nho nhỏ thường nhật, đặc biệt nếu mình là phụ nữ. Phương Tây có câu này mà mình thấy luôn bổ ích: “Khi bạn được sinh ra, bạn khóc và những người xung quanh cười. Hãy sống làm sao để đến cuối đời, bạn là người cười còn những người xung quanh bạn khóc”.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
20 comments:
Hoàn toàn đồng ý với những gì bạn viết. Cảm ơn Lừng.
Cảm ơn thông điệp đầu tiên trong ngày của tháng 12.
anh ơi, "rộng rãi" chứ nhỉ? "máu mủ ruột rà" à nghen.
em hoàn toàn đồng ý với anh về khái niệm gia đình, yêu thương vô điều kiện. yêu anh Lừng :*
Cảm ơn mấy bạn, cảm ơn Imagine. rỗng là do gõ máy tính, già thì là anh sai thiệt, hehe.
Bài viết của bạn rất chí lí nhưng mình có thắc mắc nhỏ: Tại sao lại chỉ gia đình mới yêu thương vô điều kiện? Tại sao không yêu thương vô điều kiện với những người khác nữa, nhất là với những người mình giáp mặt, nói chiện hàng ngày?
Như đồng nghiệp, bạn bè, đối tác, hàng xóm ...í ?
Có thể vì với người trong gia đình, ít khi có khái niệm 'toan tính'. có thể gọi là vì lợi ích chung của gia đình.
Còn với ngừơi không thuộc gia đình, người ta vẫn có những toan tính nhất định.
Đến vợ chồng còn li dị huống hồ..
titi: mình nghĩ cái sự thương yêu vô điều kiện với những người thân thuộc nên được chăm chút trước tiên. sức mình có hạn, cái gì gần, sát, cần được quan tâm, chăm sóc mình dành thời gian, tâm sức trước. mình thấy, nhiều khi chúng ta dành sự "để ý" đó cho những người xung quanh hơn là những người thân, cần đến mình.
và nói thật, mình là người, không phải thánh nên khó có thể vô tư với tất thảy mọi người. tuy vậy, ý mình không phải ngoài người thân thì có điều kiện. quan điểm của mình là khi ta cho đi tức cũng là lúc ta nhận lại. nhận được niềm vui trong chính cái sự cho của mình. đơn giản là cười với ai đó không chỉ bằng miệng mà cả bằng mắt.
Theo mình, chỉ yêu thương người gia đình thì đó cũng là một dạng có điều kiện ròi, đâu còn là yêu thương vô điều kiện nữa :-(
yêu anh lừng
Yêu thương đôi khi chẳng vì một lý do gì cả :)
Riêng kiểu "yêu anh Lừng" của bạn Marcus thì tui hỏng biết à nha, kekeke
haizz, bạn titi không đọc kĩ gì cả. khổ ghê.
Bạn Titi hiểu sao đó nhỉ? Mình đâu có nói yêu thương kia là giới hạn trong gia đình. Nhưng với nhiều người thì gia đình cũng không thể yêu được thì hỏi làm sao mà yêu người ngoài.
Marcus: yêu thì thể hiện đi nào. Nói thế mang tiếng quá đó nha.
Ok! Tại mình thấy bạn đề tít bài viết là Gia đình, các ví dụ cũng từ gia đình bạn nên hỏi lại cho rõ hơn thoai :-)
Em kết nhất câu: "Gia đình không nhất thiết phải là ruột rà máu mủ",
to Lung va Marcus, co tinh yeu la thay am ap à :)
hôm bữa anh cửa khẩu Mỹ nói mình welcome back làm mình tự nhiên cảm động wá. Welcome home Lừng :)
cám ơn H.
cảm ơn Hương xưa nha.
Cảm ơn xong thấy mắc cỡ, giống như marcus với anh Lừng đứng cám ơn người đến chúc mừng vậy đó, khậc khậc
giống y hệt luôn anh Marcus, anh Lừng ạ! :P
Post a Comment