"May you have enough happiness to make you sweet, enough trials to make you strong, enough sorrow to keep you human and enough hope to make you happy".
********
Nigeria có khoảng 50% dân theo Hồi giáo, 50% theo Thiên chúa giáo. Abuja có 2 công trình kiến trúc đẹp nhất chính là Nhà thờ lớn của người Công giáo và Đền trung tâm của người Hồi giáo, nằm như đối trọng của nhau ở ngay khu trung tâm. Đang lễ hội của người Hồi giáo nên 2 ngày cuối tuần là ngày nghỉ. Hôm đặt vé đi công tác không hề biết có ngày nghỉ này. Định chuyển vé máy bay về sớm 1 hôm nhưng toàn bộ các chuyến bay nội địa ở Mỹ đều hết chỗ nên đành thôi. Buổi mai gặp ông giám đốc văn phòng rồi sẽ về sớm, tối ra sân bay về lại DC. Dù đang ở xa nhưng cái không khí của buổi Lễ tạ ơn (Thanksgiving) cũng làm mình suy nghĩ miên man. 4h chiều gọi taxi về khách sạn. Trên đường, mình rẽ qua craft village mua được một số đồ lưu niệm. Đồ thủ công châu Phi có nhiều nét rất độc đáo, lạ và hấp dẫn, và lần này mình quyết sưu tập cho riêng mình.
Tối nay ăn Thanksgiving 1 mình bằng một đĩa 5 con tôm nướng to. Khách sạn ở đây làm đồ ăn cực ngon. Những con Tôm thơm ngậy và mình phải đợi gần tiếng đồng hồ mới có được món này. Trước khi ngồi xử lý 5 con tôm, mình giành chút thời gian nhủ thầm những lời cảm ơn. Có lẽ nó đã trở thành 1 thông lệ với mình từ mấy năm nay. Nhớ đến buổi Thanksgiving ở nhà Thầy năm 2006. Gia đình ông tổ chức luân phiên nhau ở nhà các anh chị em và mẹ. Mỗi năm cả gia đình ông đều tập trung ở một nhà ai đó. Cảm động nhất là trước khi ăn, mọi người đều nói những cảm ơn (give thanks). Có những lời tâm sự làm người nghe rơi nước mắt. Năm ấy lại là năm đầy khó khăn của New Orleans sau bão Katrina. Mình cảm thấy cả người cảm ơn và người nhận lời cảm ơn đều có những niềm vui nâng nâng trong lòng. Cảm ơn có lẽ cũng là một món quà tinh thần vô giá. Ai nói người Tây sống không tình cảm?
Năm nay, có Thanksgiving ở giữa trời Phi để thấy mình hạnh phúc hơn. Đi giữa những sạp hàng rong bán hoa quả ở đây để thấy Abuja cũng giống như Hà Nội hay cũng như "Farmer Market" ở DC, New York hay New Orleans. Những em bé bán hàng rong trên những con đường mù mịt bụi khói từ thành phố Lagos đi Ibadan gợi mình nhớ đến những em bé bán hàng rong ở Hà Nam, Ninh Bình, Thanh Hóa hay Nghệ An. Những thứ này hiện diện ở mọi nơi trên thế giới và như là những nhân tố giúp con người xích lại gần nhau. Và mình cảm ơn cơ hội được đến với những con người chịu nhiều thiệt thòi ở cái xứ nghèo này với hy vọng góp phần công sức vào công cuộc nâng cao sức khỏe cho họ. Có ở đây mới thấy nhiều người chỉ mong ước đủ lương thực để ăn, có người thậm chí chỉ ao ước có đủ nước sạch sử dụng hàng ngày, mong có tiền cho con đi học, có nhiều bệnh nhân AIDS không có thuốc điều trị, và ở phía bắc của Nigeria còn hàng triệu người tị nạn Niger, họ chỉ mong có một đất nước thanh bình để trở về.
Nhận được email thầy, cuối thư ổng viết: We miss you here. Trước khi đi công tác, alo cho Katherine, cô cũng bảo: I miss you. Vy với Scott email bắt add vào face book với lý do: We miss you. Maria email cũng lại I miss you. Thật xúc động khi nhận những dòng này. Tất nhiên mình cũng nhớ New Orleans, và nhớ trường lớp, bạn bè, thầy cô. Tối thứ 3 vừa rồi gặp lại Chiho, một cô gái người Nhật học cùng trường. Cô ấy xong Tiến sĩ năm 2006. Sau gần 4 năm, không ngờ lại gặp nhau giữa châu Phi. Sau vài câu chào hỏi rồi ai cũng lại quay lại những kỷ niệm về New Orleans. Mình nhớ, mình và Chiho thường đi cùng xe bus đến trường, chuyện đủ thứ về Hà Nội, Tokyo, New Orleans đến những so sánh thú vị về các quốc gia phát triển và đang phát triển. Lần gặp này, Chiho nói: “New Orleans có một vị trí đặc biệt trong tim tao, nhưng thực lòng, tao không thể ở đó thêm (I can’t handle it anymore)". Chiho đã nói hộ mình rồi, New Orleans có nhiều thứ để những ai đã gắn bó với nó một thời sẽ khó quên. Nhưng cũng giống Chiho, quãng thời gian đó cũng đã đủ. Mặc dầu vậy hôm nay mình vẫn không thể không cám ơn New Orleans, cám ơn cơn bão Katrina – thứ đã giúp nước Mỹ nhìn ra mình rõ hơn, thứ có thể đã làm đảo lộn số phận của nhiều người trong đó có thể có cả mình. Đôi lúc mình đã từng nghĩ, nếu không có Katrina, có thể mình đã học ở một trường khác và đã có một tương lai khác.
Chiho khoe năm 2007 cô quay lại Việt Nam và đi Tàu từ Sài Gòn đến Sapa. Đây là lần thứ 2 cô đến VN. Chiho kinh ngạc về sự thay đổi của VN sau 13 năm. Hội An là nơi cô thích thú nhất và cô xúc động vì cái khu phố Nhật giữa lòng Hội An. Và cô nói cô yêu Hà Nội, Sài Gòn thì quá "busy". Cô kể, lần đầu qua Hà Nội cô ở KS Army. Lần sau cô không ở đây nữa nhưng quay lại Army để thăm và vô cùng thích thú vì khu này có lẽ là khu hiếm hoi của HN còn giữ được chút yên tĩnh của năm 94. Và đồ ăn VN, cô nghiện đồ ăn VN đến mức vừa gặp nhau cô đã hỏi thế mày đã biết đến những nhà hàng Việt nào ở DC và đọc tên vanh vách. Sự thay đổi của VN là tất yếu nhưng với nhiều khách du lịch thì có lẽ họ mong thấy Hà Nội của những năm 90s hơn là phải đến đây và lao vào dòng người và giao thông quá đông đúc. Cô bảo, lần sau cô không đi Hạ Long vì nghe mọi người nói nó đã quá thương mại và đông đúc. Nhưng cô nói, ấn tượng về Hạ Long năm 94 là tuyệt vời.
Thursday, November 26, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
18 comments:
Hi bạn. Câu đầu tiên hay quá. Cám ơn bạn về bài viết nhiều ý nghĩa.
Hạ long vẫn tuyệt vời, nhất là vào những ngày thường. Tớ vừa ở đó mùa hè qua :-)
LV: Cứ nói cô Chiho quay lại Hạ Long đi. HL vẫn hấp dẫn lắm. Chắc chắn cô ấy sẽ có cảm xúc rất khác. Nếu cô ấy cần tour guide thì nói anh một tiếng.
hơ, thế em nói, yêu anh Lừng, thì anh lại không cảm động à? hừm B-)
đấy, lần tới về Hội An đứng giữa khu phố Nhật rồi nhắn tin cho cô Chiho nhé! em đứng cạnh giật giật tay áo anh. hehe :P
Titi: mình cũng thích câu đó, và rất vui khi biết Hạ Long vẫn rất hấp dẫn.
VMC: cám ơn anh nhiều nha, nhất định sẽ có dịp phiền anh.
Imagine: hehe, cảm động chứ, yêu còn hơn là nhớ cơ mà.Đợt nào về chắc chắn sẽ thăm lại Hội An, chỉ sợ lúc ấy cô em đang theo chồng ở phương nào rồi thôi.
Cám ơn anh vì bài viết rất hay. Em thích câu đầu tiên và đoạn cuối, thích cả cái nhìn của Chiho về Hà Nội
Hà Nội bây giờ tuy lộn xộn, nhưng trong cái lộn xộn vẫn có nét duyên ngầm.
I miss you and new orleans sometimes, anh Lừng :)
Thanks Zen.
Thanks e Qu. You are sweet.
Cảm ơn bác dù chẳng có miếng ảnh nào.
xời, lại lo chuyện không đâu :P yên tâm, chục năm nữa em vẫn thong dong như hôm nay, không có chống lầy đâu mà lo. [ứng cử viên còn ở tận đâu mà bảo mình đi lấy chồng. haizz. thiệt tình!]
hehehe túm lại là chừng nào tổ chức cưới ở Hội An thì nhớ mời tui đấy nhé! khậc khậc
Đề nghị có bài tả kỹ hơn về "trai thì vạm vỡ", không có thì "gái thì sexy" cũng chấp nhận được. :D
Đã về tới chưa?
Happy Holidays!!!!
"May you have enough happiness to make you sweet, enough trials to make you strong, enough sorrow to keep you human and enough hope to make you happy" - Câu chúc này quá hay bạn Lừng.
Cộng thêm 5 "miss U" (4 trong bài + 1 trong còm-men, chưa tính hiden), lại cộng thêm đĩa 5 con tôm nướng ở một KS có đầu bếp cực xịn thì bạn có thể tự hào là bạn có ngày Thanksgiving rất hạnh phúc.
:)
Tất nhiên là ở một nơi xa, tất nhiên là (mới chỉ) một mình, nhưng thế để còn chúc Thanksgiving sang năm đầy đủ ấm áp hơn nữa, phải không nhỉ?
Cám ơn Lala và Hương nhé.
Marcus muốn nghe tả thì quá giang qua đây, tui thủ thỉ vào tai cho.
Marcus ơi!Phụng có nhiều hình của mấy em African lắm, muốn coi không. Nhưng không được khen mấy em sexy trước mặt phụ nữ VN nha. Tại ở trường Phụng được khen sexy mà, tự nhiên bây giờ có người khen người khác mà không khen mình là không chịu được.
Đang đọc "phê" từ đầu đến comment "Marcus muốn nghe tả thì quá giang qua đây, tui thủ thỉ vào tai cho" thì phát rùng mình, tình tang tán tỉnh trắng trợn thấy ớn luôn :)
Sắp về chưa?
EM về mấy hôm rồi.
hehehe không biết lúc thủ thỉ vào tai thì đang ở trong phòng ngủ hay là ở tại sofa hay là ở chỗ khác nhỉ?
Post a Comment