11/22/2009

Nigeria (2)

Vừa quay lại thủ đô Abuja sau mấy ngày lăn lộn ở mấy tiểu bang Miền Nam Nigeria. Mệt và cảm giác bẩn thỉu nên suốt chặng đường chỉ mong về đến khách sạn. Mong nữa là được chìm vào cái không khí lạnh của DC chứ không phải cái thứ không khí khô khan bụi bặm và dòng giao thông đông đúc ở Lagos – đông đúc tới mức mình chưa bao giờ nhìn thấy trong đời. Đi thế này cũng giúp mình cảm ra được rằng DC bây giờ có lẽ chính là chốn mong về mỗi lúc đi xa, mỗi khi cần tìm lại một sự thân thuộc.

Xin gửi lời chúc muộn mằn đến Bố, các chị, và các anh trong gia đình nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam. Chúc cả nhà sức khỏe và sống với cái tâm trong sáng và thanh thản. Cuộc sống với đầy những lo toan, stress, phải trái đảo điên, tiền bạc trở thành thước đo của nhân cách, của giá trị, của quyền lực trong xã hội thì việc những nhà giáo sống bằng đồng lương nhà nước cần giữ cho mình một tư thế bình thản là điều vô cùng quan trọng.

Cũng nhân dịp Lễ tạ ơn sắp đến– một cái lễ mà theo mình là có ý nghĩa nhất ở nước Mỹ và nó đã thay thế cho cái Tết của một người Việt xa xứ như mình– mình chân thành gửi lời tri ân và biết ơn đến gia đình, thầy cô, bạn bè và đồng nghiệp đã đi cùng mình trong suốt năm vừa qua. Biết ơn đến tất cả những gì, vô hình hay hữu hình, đã giúp mình hoàn thành được nhiều việc trong một khoảng thời gian ngắn. Biết ơn vì Bố Mẹ và gia đình đã đi qua một năm khỏe mạnh. Biết ơn vì đứa cháu đầu tiền đã vào đại học. Biết ơn vì mình vẫn được nhiều người yêu mến. Biết ơn vì mình được sống khỏe mạnh. Biết ơn vì những người bạn thân của mình cũng có một năm mạnh khỏe, nhiều thành công và nhiều tin vui. Biết ơn vì mình lại lần nữa quay lại Châu Phi cho công việc và thấy rằng mình đã quá may mắn và hạnh phúc. Đi để thấy rằng con người sinh ra đã chịu bất công (men are not created equal). Ở cái nơi với hàng chục triệu năm hiện hữu của loài người, là cái nôi của nhân loại, lại vẫn còn nhiều người chịu đói khổ bệnh tật, bạo hành và bất công.

Và mình biết ơn vì có bạn đọc đến dòng cuối của entry này.
____________
Những chuyến bay

Mình lấy chuyến bay thẳng từ New York qua thủ đô Abuja của Nigeria với hy vọng tránh được mấy tiếng đồng hồ chờ đợi ở Châu âu. Nhưng có lẽ sự lựa chọn này không rút ngắn được thời gian là bao vì mình lại phải chịu trận mấy tiếng chờ đợi ở NY. Bực bội nhất có lẽ vì Delta Airline là hãng hàng không quá tệ mà mình đã từng thề không bao giờ sử dụng. Cứ nhìn thấy cái Delta Connection bé tí tẹo là đã thấy ngán rồi. Chặng đường hơn 1h đồng hồ từ DC lên NY mà nó làm mình mất toi mấy tiếng đồng hồ vì delay. Tiếp viên thì kém thông minh. Khi đến JFK thì không có cửa vào nên máy bay phải đậu ngoài sân. Họ cho 2 cái bus ra, 1 cái gần đầy mà mình ngồi. Cái thứ 2 chỉ có vài người lên thì véo 1 cái được đi. Cái đầy thì phải ngồi đợi mất hơn 20 phút để máy cẩu ra đưa 1 bà già trên xe lăn xuống đất. Mọi người đều cáu tiết vì cái sự kém thông minh của nhân viên Delta. Đáng nhẽ thì họ phải cho cái bus số 2 ở lại đợi.

Sự hào nhoáng của sân bay JFK hoàn toàn biến mất ở các cổng cho các chuyến bay quốc tế nằm ở khu vực khá cũ kỹ dưới tầng 1. Sự nhộm nhoạm và đa dạng người già người lớn trẻ con và đủ các màu da sắc tộc làm cho khu vực này gần như thành một mớ hỗn tạp. Mình vào quán ăn nhanh mua một đĩa salad và ôm cuốn sách giết thời gian chờ đến 5h cho chuyến bay. Điện thoại cho Tùng bảo tao để chìa khóa nhà ở lễ tân, nếu xuống chơi thì cứ việc vô nhà, nhớ tười giùm cái cây ngoài hành lang và ngó xem cái xe đậu trên đường có vấn đề gì không.

Lên máy bay rồi phải chờ đợi vì tụi ở mặt đất mãi không đưa hành lý vào trong khoang. Mình ngồi mà sốt hết cả ruột gan, may sao là có cuốn sách. Khi máy bay chuyển bánh được thì đúng là giờ cao điểm cho các máy bay cất cánh. Nhìn những hàng dài là máy bay và dân tình lại lần nữa chết dí trên máy bay thêm nửa tiếng nữa để đến lượt chính thức được bưng ra khỏi mặt đất. Khi ra đến Đại Tây Dương cũng là lúc chuẩn bị ăn tối thì máy bay bắt đầu lắc lư chao đảo mất hơn giờ sau mới được ăn tối. Chưa bao giờ mình lại đói đến thế. Ăn ngấu nghiến đến cả bánh mì và bơ (có bao giờ ăn mấy cái thứ này đâu) vì suất ăn trên máy bay của tụi Mỹ này lúc nào cũng bé tí.

Sau 7h đồng hồ, máy bay cập bên kia bờ Đại Tây Dương, ở thủ đô Dakar của Senegal. Nhìn rõ những bãi biển dài vắng lặng ở Senegal vào buổi sáng sớm (Dakar có những bãi biển được liệt vào danh sách những bãi biển đẹp nhất thế giới). Darkar trong ánh đèn buổi sáng như điển hình của các thành phố ở các nước đang phát triển ở châu Phi. Những ngôi nhà tự thiết kế vài ba tầng xây bằng những viên gạch xi măng màu xám buồn tẻ. Thành phố ít cây cối nên càng thấy rõ sự khô cằn. Sân bay nhỏ xíu và thiếu các cổng đón trả khách nên hầu hết các máy bay được đỗ ở giữa sân và có xe bus đưa vào bên trong. Có đến một nữa số hành khách trên máy bay đáp xuống Dakar. Hành khách đến Abuja ngồi lại trên máy bay khoảng gần tiếng nữa để tiếp nhiên liệu.

Ở sân bay Dakar này mình quan sát được 1 đặc tính của dân Phi đó là bảo gì làm đấy. Có lẽ chính vì cái này mà dân Phi đã tham gia vào những cuộc tàn sát sắc tộc đẫm máu và là nguyên nhân dẫn đến việc các chính quyền ở châu Phi tha hồ tham nhũng và coi thường người dân. Chưa ở đâu mà sự giàu có và quyền lực lại tập trung nhiều trong 1 bộ phận thiểu số dân chúng như ở châu Phi. Chẳng là khi máy bay hạ cánh thì nhân viên từ sân bay Dakar lên dọn dẹp máy bay, kiểm tra xem có ai quên hành lý và đảm bảo tất cả những hành lý trên máy bay đều có chủ. Mình thấy những nhân viên này cứ làm đi làm lại, rồi hỏi mình đến mấy lần là cái cặp của ai, rồi họ lật hết ghế máy bay lên, kiểm tra từng tí một, từng góc, từng cái lỗ tí hin, bất cứ cái gì họ có thể bóc ra và dập vào được. Nhìn cái cảnh tượng này mình phải tủm tỉm cười. (Máy bay chỉ hạ cánh khoảng 1h, không ai ra khỏi máy bay thì không hiểu họ định kiểm tra cái gì). Cậu hành khách bên cạnh mình bảo, người châu Phi thế đó, họ rất máy móc, bảo gì làm đây, lúc nào cũng y lệnh. Cái này cũng gợi mình nhớ lại sự máy móc của nhiều nhân viên gốc Phi làm việc tại các cơ quan hành chính nhà nước ở Mỹ: vô cùng cứng nhắc.

Sau 4h bay nữa, máy bay hạ cánh xuống sân bay quốc tế Abuja của Nigeria. Sân bay to và rộng nhưng tòa nhà của sân bay thì nhỏ và thiếu hệ thống gate. Trong suốt chuyến bay chỉ có mình là người châu Á duy nhất. Nhân viên Hải quan hỏi mình là người nước nào. Mình trả lời Việt Nam. Họ ngạc nhiên lắm và cứ săm soi cái hộ chiếu mãi. (ĐSQ của VN ở DC làm hộ chiếu kiểu gì mà cái chỗ dập ảnh chỉ sau hơn 1 năm đã lỗ chỗ những vết mốc đen sì làm cái hộ chiếu của mình cứ như đồ giả). Họ hỏi mình đến đây làm gì. Mình trả lời xong rồi nhưng họ vẫn hỏi tiếp là ai trả tiền. Đến nước này thì mình hết kiên nhẫn, đưa ra cái thư mời có đính cái business card và nói rằng tao là người Việt Nam nhưng tao đến từ Mỹ và cơ quan tao ở Mỹ trả lương. Xong. Khi bước ra khỏi máy bay, cảnh tượng chờ đợi khá giống ở các sân bay của ta. Người nhà đi đón, đi tiễn khá nhộn nhịp, ngồi xếp hàng dài.

Abuja là thành phố hành chính mới được xây dựng mấy chục năm gần đây nên sân bay này cũng chỉ mới được thành lập. Tuy nhiên nó đã có những đường bay thẳng đi Mỹ và châu Âu. Sân bay nằm cách thành phố rất xa, phải mất 40 phút đi taxi trên đường cao tốc. Đoạn đường đi về thành phố mới được xây dựng khá đẹp với những hàng cây 2 bên đường và ở dải phân cách. Đây có lẽ cũng là con đường đẹp nhất ở Nigeria (vì sau này sẽ kể tiếp đến những con đường và giao thông ở Lagos và Ibadan để thấy hết sự kinh hoàng và kém tổ chức của chính quyền bên này). Dọc 2 bên đường rất nhiều những cây cúc dại nở vàng rực và những cánh đồng ngô. Khí hậu ở đây khô nên không thích hợp cho cây lúa nước như ở VN, chỉ thấy ngô, sắn và những thảm rừng lưa thưa với những đàn dê.

12 comments:

  1. Anh tả Nigeria mà giống như đang tả VN của mình anh nhỉ.(có khoản kẹp $5 vô hộ chiếu để cho dễ dàng không anh?)
    Em thích đoạn "biết ơn rằng" của anh, mong rằng năm sau mình sẽ lại "biết ơn rằng" như vậy nữa anh hén!
    ReplyDelete
  2. Hàng không Mỹ rất nhiều hãng tệ, nói thật là thua xa cả Sorry Airlines của VN. Mình đã đi vài ba hãng của Mỹ và sau đó không càm càm Vietnam Airlines nữa.
    Chắc phải có tiếp phần 3 nữa chứ, TS Lừng nhỉ?
    ReplyDelete
  3. Đọc ghi chép đi lại thấy thú vị mà buồn nhỉ. Viết tiếp đi, pundit phải không nhỉ? :-)
    ReplyDelete
  4. biết ơn biết ơn đời. à mới coi flawless thâý tội châu Phi. Tại sao lại phải khổ.
    ReplyDelete
  5. Châu Phi có lẽ là nơi duy nhất còn lại trên thế giới mà người bên ngoài đến thăm nó còn có cảm giác vừa hứng thú vừa sợ hãi.
    ReplyDelete
  6. @Phung: không phải là họ đòi ăn đút lót đâu. tại vì thấy mình lạ quá, có mấy người Việt bước chân sang châu Phi đâu. họ cũng muốn make sure là mình không có cầm tiền của người Nigeria mang về nước và chốn thuế.

    @VMC: hàng không của Mỹ nói chung là lôm nhôm. Nhưng Delta rất tệ vì họ thường sử dụng máy bay nhỏ cho các đường bay ngắn, hay delay nữa. Máy bay Mỹ thì không có tiếp viên đẹp và cũng không có đồ ăn. Tuy nhiên họ không có attitude như ở ta. Sẽ còn nhiều bài nữa sẽ kể dần bác ạ.

    @TQ: đúng là cảnh tượng làm mình nhớ lại miền núi Nghệ an, man mác buồn khi nhìn những đứa trẻ bán những chai nước, quả táo trên đường mù mịt bụi và khói.

    @Theo Hương thì tại sao dân châu Phi khổ?

    @marcus: có thời gian đi Safari tour thì Châu Phi nhất định là số 1. Nhưng đi làm mệt mỏi thì thấy cũng ngán nhanh lắm. Nói chung là sẽ khó để ở đây trên 2 tuần.
    ReplyDelete
  7. Nigeria xếp thứ mấy về tham nhũng nhỉ???

    Cũng như Marcus nói, tớ chưa đi Châu Phi, tưởng tượng qua những gì được đọc trước đây và ở 2 entry "Nigeria" của Lung Vu vẫn là châu Phi vừa thích thú (khám phá) vừa lạ lẫm và hơi sợ hãi (mơ hồ).

    Cảm ơn về những ghi chép rất thú vị.
    ReplyDelete
  8. em cũng cảm ơn anh đã chịu khó ghi chép lại để một đứa ngồi đáy giếng như em biết thêm cái này cái nọ. :*
    ReplyDelete
  9. Hehe, se viet tiep nha :)
    ReplyDelete
  10. Đồng y' với Lừng về việc tiếp viên cuả mấy hãng hàng kho^ng Mỹ xấu, già ... và đồng y' luôn việc tiếp viên Mỹ không kỳ thị hay tỏ thái độ trịch thuợng với khách hàng "nội" như tiếp viên VN.

    PS: Nói thêm là co" thể anh VMC không bị "give attitude" bởi cái tiê"p viên VN vì anh VMC đẹp giai, hào hoa, phong nhã nên đuợc ưu a"i hơn chăng?
    ReplyDelete
  11. Lừng hỏi H câu chi mà to tát quá vậy Lừng. Bữa coi phim, H nói với anh bạn rằng, tôị quá, người châu phi khỏe mạnh và chịu lao động. Châu phi có vàng và kim cương mà sao khổ mãi vậy.
    Ảnh nói tại tụi da trắng, ăn cướp và bóc lột.
    Hồi thi quốc tịch, mình nhớ vấn đề giải phóng nô lệ cho da đen lâu rồi mà, mình thấy mấy tổ chức từ thiện nhân đạo Mỹ tối ngày đi giúp châu Phi mà.

    ảnh nói, là giả tạo vuốt ve vậy thôi.

    Nhưng thật sự H ko suy nghĩ kỹ nên H ko biết Lừng ơi. Lừng biết nói H nghe. phát biểu của H just emotional...
    ReplyDelete
  12. hehe, hoi Huong la vi muon biet cau tra loi that va cung vi chua xem cai phim ay. nhung ma trong con mat cua minh thi khong phai tui da trang nao het. de hom nao co thoi gian se viet.

    noi tui Phi ngheo vi dan da trang thi khac nao bao Viet Nam, Lao, Campuchia hay Myanmar ngheo cung do dan da trang.
    ReplyDelete