Qua Nigeria được 2 ngày, vẫn còn chịu ảnh hưởng lệch múi giờ. 12PM ở VN là 6AM ở bên này và 0AM ở DC. Mấy ngày nay toàn ngủ dậy từ 2-3h sáng vì 9pm, ăn uống xong là không thể cưỡng lại cơn buồn ngủ. Ở đây bắt đầu vào mùa khô, chưa nóng lắm, xung quanh 30 độ C. Nhưng sự thay đổi đột ngột thời tiết cũng làm mình cảm thấy khó chịu. Môi sẽ nứt nẻ nếu không quẹt vào đó cái giữ ẩm. Mình đang ở Abuja, thủ đô của Nigeria. Cơ cấu hành chính của Nigeria học theo y chang phong cách của Mỹ với các đơn vị hành chính là tiểu bang với 1 tiểu bang làm cơ quan hành chính cho cả nước – federal state. Abuja chính vì vậy chỉ gồm toàn các cơ quan nhà nước, văn phòng giao dịch của các hãng dầu mỏ và trụ sở của các đại sứ quán và các tổ chức quốc tế.
Nigeria nghèo hơn mình tưởng tượng rất nhiều. Mình thật sự choáng khi đến thăm các clinics ở bên này – ở giữa thủ đô mà chật chội và thiếu thốn hơn cả 1 trạm y tế xã của VN. Ngay cả tòa nhà mà CDC thuê làm văn phòng cũng xấu và lộn xộn với đấy những bao bịch ở ngay cửa bước vào. (Không bù cho cái văn phòng CDC ở Việt Nam, nằm cùng cái tòa đại sứ lịch sự). Đến văn phòng của cơ quan ở bên này càng làm mình choáng. Cấu trúc lộn xộn, sự sắp đặt thiếu khoa học và ồn, nóng lạnh không thể kiểm soát được theo ý của mình. (Cách đây 5 năm khi còn làm việc ở VN, văn phòng cơ quan mình đã bố trí khoa học và hiện đại chẳng kém gì ở Mỹ). Hôm ở nhà, sếp đã dặn là be flexible và go with the flow. Vậy mà vẫn thấy ngỡ ngàng vì cứ nghĩ dẫu sao Nigeria cũng là một nước khá phát triển so với mặt bằng chung của châu Phi.
Abuja khác hoàn toàn thủ đô Nairobi của Kenya. Ở Nairobi mình có thể dễ dàng đi dạo bộ giống như ở Hà Nội. Có thể đến những nơi sang trọng nhất cũng như nghèo nàn nhất. Mọi thứ ở Nairobi đều thuận tiện và giá cả phải chăng và con người ở khu vực Đông Phi lại thân thiện và dễ chịu đến vô cùng. (Càng hiểu vì sao mà các tổ chức quốc tế, ngân hàng lớn đặt trụ sở tại Nairobi và các hãng máy bay lấy đây làm nơi chung chuyển, và ở Nairobi, có thể thấy nhan nhản Tây lẫn Tàu). Abuja thì trải rộng, ít dân cư sinh sống, với những tòa nhà văn phòng mới xây nhưng lại mang đầy nét kiến trúc Xô Viết rất thiếu hấp dẫn. (Chưa có thời gian khám phá khu trung tâm, nơi có nhà hàng và shop, không biết là có gì khác không?)
Giá cả ở bên này thì mắc mỏ, hàng hóa thì lèo tèo. Từ chai bia, chai rượu đến cái dao cạo râu đều đắt gấp 3-4 lần ở Mỹ. Hôm đi quên không mang dao cạo râu nên việc đầu tiên là nhờ lễ tân kiếm cho cái dao cạo –2 đô cho 1 cái dao còn xấu hơn loại $7 đồng mình vẫn mua được cả bịch ở bên Mỹ. Sáng và tối ăn ở khách sạn. Trưa nhờ mua đồ ăn về cơ quan. Một bữa tối bên này mất tối thiểu 20 đô Mỹ (khoảng 3000 tiền Nigeria), bữa trưa ăn đơn giản hơn cũng cỡ 15 đô. Được cái đồ ăn bên này ngon, hơi cay với những loại súp hết sức hấp dẫn và lạ miệng. (Cái hay của đi châu Phi đó là đồ ăn ngon và khá giống đồ ăn Việt). Tuy nhiên, giá cả thế này là cái thực sự làm mình choáng. Ở giữa thủ đô nước Mỹ, vào một nhà hàng Tây khá lịch sự cũng chỉ hết cỡ $30 cho 1 bữa tối. Không biết có phải giá cả mắc mỏ là vì tính theo rate của khách sạn hay không nhưng ngay cả cái khách sạn mình ở, mang dăm bảy loại cờ khác nhau, mà thấy cũng chả hơn gì mấy cái khách sạn loại xoàng ở quê mình. Được cái KS có gym, bể bơi và cable TV. Còn lại, AC thì kêu như điên, áp lực nước thấp, internet chậm như rùa, thi thoảng cái ổn áp điện lại rít nên vì quá tải.
(Khi nào có thời gian sẽ viết tiếp chuyện máy bay, sân bay, hải quan và người Nigeria biết gì về Việt Nam. Giữa tuần đi Lagos, hy vọng nhìn thấy sự khác biệt).
10 comments: