Kể ra mình chuyển cái tên blog thành VuPundit cũng có lý. Cái tối trước khi đi khỏi New Orleans ngồi nghĩ mãi xem nên dùng tên gì. Tên Aristotle thì bị chị Mai chê khiếp quá. LV cũng bị chê vì ai chả biết mình là LV. Thế rồi nghĩ, cái mớ tả pí lù của mình chắc là hợp với cái tên Pundit. Dạo này đang rộn ràng nhiều cuộc thi pundit. Trên washingtonpost đang có cuộc thì America’s Next Great Pundit. Bác Kevin Huffman này đang thắng vòng 2. Đọc funny ghê.
Mưa và gió là DC của 2 ngày trước. Gió lạnh nhưng khô là DC của ngày hôm nay. Cô quản lý văn phòng rực rỡ trong màu áo đỏ, khăn quàng đỏ và giày đỏ. Sáng nay vào bếp lấy trà, chạm cô. Mình nhìn cô ấy từ đầu đến chân rồi cười. Cô ấy nhìn lại mình cũng cười rồi tự giải thích: tao yêu màu đỏ vô cùng. Mình bảo: cô trông sexy nhất trong màu áo đỏ, mà trời mùa đông DC rất cần những sắc màu rực rỡ thế này. (Cô ấy đúng là đẹp nhất từ hôm mình vào làm ở đây).
Để tránh không còn là một gã republican bảo thủ, hôm nay mình xỏ đồi giầy lười, quần jeans, áo sweater có mũ, quàng thêm cái khăn và chụp cái áo khoác đi đến cơ quan. Mỗi tội tất cả đều màu than hoặc sẫm màu. Hôm nay thứ 6 ngày 13, cơ quan lại chẳng còn mấy người nên tha hồ mà ăn mặc tùy thích.
Tàu điện ngầm ở DC sạch nhất trong các tàu điện ngầm ở Mỹ, nằm sâu nhất, lịch sự nhất, và mới nhất. Mình ở gần cái redline (tàu đỏ) nên lúc nào cũng thấy nó đông. Đông nhất vào buổi sáng và buổi tối thì đông đến tận 10h. Mấy hôm nay phải nhảy tàu đi họp, thấy quá trời là đông, nhất là những lúc cao điểm. Khoảng 50% những người làm việc ở DC đi tàu điện ngầm, chỉ kém thành phố New York, Nhưng giao thông trên mặt đất ở đây cũng vào dạng khiếp, tắc nghẽn giao thông trên mặt đất cũng chỉ kém Los Angeles. Đêm qua vào DuPont ăn tối với bạn, hơn 10pm bước lên tàu về nhà vẫn thấy đông nghìn nghịt. Đồ ăn ở DC ngon và đa dạng khủng khiếp, và dạo bộ ở đây thì thích vô cùng.
Bạn marcus vẫn đang suy tư đâu là quê hương. Trong con mắt của tụi tây du thủ du thực thì home is where your heart is. Thấy đúng chứ bộ. Bây giờ mà hỏi tụi này quê ở đâu thì nó kể cho mình một hàng dài những quê. Trong một thế giới ngày càng cởi mở và thuận tiện với nhiều “công dân toàn cầu” thì có lẽ chính thế giới này là quê hương.
7 comments: