11/13/2009

Ghi chép vụn (4)

Kể ra mình chuyển cái tên blog thành VuPundit cũng có lý. Cái tối trước khi đi khỏi New Orleans ngồi nghĩ mãi xem nên dùng tên gì. Tên Aristotle thì bị chị Mai chê khiếp quá. LV cũng bị chê vì ai chả biết mình là LV. Thế rồi nghĩ, cái mớ tả pí lù của mình chắc là hợp với cái tên Pundit. Dạo này đang rộn ràng nhiều cuộc thi pundit. Trên washingtonpost đang có cuộc thì America’s Next Great Pundit. Bác Kevin Huffman này đang thắng vòng 2. Đọc funny ghê.

Mưa và gió là DC của 2 ngày trước. Gió lạnh nhưng khô là DC của ngày hôm nay. Cô quản lý văn phòng rực rỡ trong màu áo đỏ, khăn quàng đỏ và giày đỏ. Sáng nay vào bếp lấy trà, chạm cô. Mình nhìn cô ấy từ đầu đến chân rồi cười. Cô ấy nhìn lại mình cũng cười rồi tự giải thích: tao yêu màu đỏ vô cùng. Mình bảo: cô trông sexy nhất trong màu áo đỏ, mà trời mùa đông DC rất cần những sắc màu rực rỡ thế này. (Cô ấy đúng là đẹp nhất từ hôm mình vào làm ở đây).

Để tránh không còn là một gã republican bảo thủ, hôm nay mình xỏ đồi giầy lười, quần jeans, áo sweater có mũ, quàng thêm cái khăn và chụp cái áo khoác đi đến cơ quan. Mỗi tội tất cả đều màu than hoặc sẫm màu. Hôm nay thứ 6 ngày 13, cơ quan lại chẳng còn mấy người nên tha hồ mà ăn mặc tùy thích.

Tàu điện ngầm ở DC sạch nhất trong các tàu điện ngầm ở Mỹ, nằm sâu nhất, lịch sự nhất, và mới nhất. Mình ở gần cái redline (tàu đỏ) nên lúc nào cũng thấy nó đông. Đông nhất vào buổi sáng và buổi tối thì đông đến tận 10h. Mấy hôm nay phải nhảy tàu đi họp, thấy quá trời là đông, nhất là những lúc cao điểm. Khoảng 50% những người làm việc ở DC đi tàu điện ngầm, chỉ kém thành phố New York, Nhưng giao thông trên mặt đất ở đây cũng vào dạng khiếp, tắc nghẽn giao thông trên mặt đất cũng chỉ kém Los Angeles. Đêm qua vào DuPont ăn tối với bạn, hơn 10pm bước lên tàu về nhà vẫn thấy đông nghìn nghịt. Đồ ăn ở DC ngon và đa dạng khủng khiếp, và dạo bộ ở đây thì thích vô cùng.

Bạn marcus vẫn đang suy tư đâu là quê hương. Trong con mắt của tụi tây du thủ du thực thì home is where your heart is. Thấy đúng chứ bộ. Bây giờ mà hỏi tụi này quê ở đâu thì nó kể cho mình một hàng dài những quê. Trong một thế giới ngày càng cởi mở và thuận tiện với nhiều “công dân toàn cầu” thì có lẽ chính thế giới này là quê hương.

7 comments:

  1. đen kết hợp với đỏ bordeaux cũng tuyệt đó anh. :) em thích đỏ bordeaux hơn đỏ tươi.
    ừa, có vẻ hình ảnh gã cộng hòa bảo thủ bớt đi rồi í. :P
    ReplyDelete
  2. Hôm này trời NC cũng gió và mưa nhẹ. Bầu trời xám xịt thấy thiểu não thì thôi. Đậu hôm nay chơ quần Jeans, áo len mỏng hồng đậm cổ trái tim, đi boot và khoác cái jacket bằng nhung màu nâu đậm. Thêm cái khăn choàng len dài, thấy ấm áp thì thôi.

    Hôm qua đi ăn với nguời bạn làm chung sở. Nói chuyện mà cứ nhắc "my country này my country nọ." Ổng hỏi lại vậy đâu là quê hương của mày. Ừ nhỉ, quen miệng thì nói thế, chớ đã ghi nhận nơi đây là quê hưong lâu lắm rồi. Câu này đúng á "home is where your heart is"
    ReplyDelete
  3. đồng ý vụ "home is where your heart is", nhưng mà không phải physically nha.

    hừm, tiếc vài đồng ảnh không gửi lên cho anh chị em chiêm ngưỡng là sao.

    Mùa thu đông mặc sậm màu (đen nâu) là chuẩn rồi anh Lừng.
    ReplyDelete
  4. anh Lừng mặc màu trắng hoặc xanh là đẹp nhất

    Tuy nhiên, khó mà tin được anh thoát khỏi hình ảnh mọt gã cộng hòa bảo thủ, trừ khi có...hình làm bằng chứng ;D
    ReplyDelete
  5. Metro ở DC là thứ mà mình ngán nhất vì xấu. Sorry nghe, pundit.
    ReplyDelete
  6. "home is where your heart is": Câu này hay và ý nghĩa lắm.
    ReplyDelete
  7. Mùa đông là mùa để ăn diện :)
    mà bạn Lừng là một điển hình, hehehehe
    Tui cũng thích mùa đông, để mang boots, để mặc áo khoác và để choàng khăn :p
    ReplyDelete