9/20/2009

Counting the days left in New Orleans

Kế hoạch là cuối tuần sau đi nhưng tự dưng công việc bỗng dồn đống, bận bịu. Phải gói gém cho xong đống đồ rồi dọn nhà trả lại. Bên cạnh đó, tự dưng thêm mấy việc ở trường phải làm cho xong. Tâm trạng hồi hộp, hồi hộp về một nơi ở mới và một chỗ làm mới.

Tối qua đã xong bữa tiệc chia tay với Khoa. Bữa tiệc khá đông đủ, ngoại trừ một vài người đến phút trót không đến được vì nguyên nhân khách quan. Mình không dự định phát biểu gì nhưng Thầy cố vấn chuyên môn và Thầy trường khoa làm 2 bài phát biểu làm mình cũng phải đáp lại đôi lời. Nhưng hai thầy nói hay quá làm mình bối rối, chỉ còn biết cám ơn mọi người đã đến dự. Một trong những điều mình học được của các giáo sư Mỹ đó là một thái độ lạc quan và sự động viên khích lệ sinh viên đến vô cùng – điều mà chưa bao giờ mình thấy từ các giáo sự ở ta. Ngồi nghĩ lại mấy năm qua, nhiều lúc mình nản muốn bỏ cuộc mà thầy thì lúc nào cũng một tinh thần lạc quan. Cũng học được một điều là nhiều khi những ý tưởng nghiên cứu xuất phát từ những thứ tưởng như khá đơn giản mà hóa ra lại không phải. Cũng thấy được khả năng sáng tạo của người Mỹ.

Bốn năm chín tháng ở New Orleans, mình đã cố gắng sống, học tập và làm việc với một tinh thần trách nhiệm cao. Đã cố gắng, ở đâu mình cũng nên là một công dân Việt Nam để bạn bè quốc nể phục và yêu mến. Và hy vọng mình đã thực hiện được điều này. Mình cũng có cơ hội làm việc và biết đến một cộng đồng người Việt tại New Orleans. Mặc dù có những e dè từ phía bà con khi mới tiếp xúc nhưng mình thấy mừng là mình đã giúp loại bỏ được một số hiểu nhầm trong bà con và đã để lại những tình cảm tốt đẹp trong lòng nhiều người. Quá khứ có lẽ cần được khép lại bằng sự hiểu biết và tinh thần cầu thị từ cả 2 phía.

Cám ơn chị Mai và em Thi đã giúp phần lớn công sức trong việc chuẩn bị bữa tiệc tối qua. Bữa tiệc với những món ăn đặc trưng Việt Nam mà ai cũng khen. Cũng cám ơn chị Mai và Tom đã cho mượn một địa điểm lý tưởng tổ chức bữa tiệc và đã lo đồ uống.

Cảm giác bây giờ là đếm từng ngày còn lại ở New Orleans với tâm trạng xáo trộn, nửa muốn đi nửa muốn ở. Khi sắp xa một nơi nào đó, bỗng dưng thấy mọi thứ ở đó trở nên thân thương đến lạ.

7 comments:

  1. Chúc anh Lừng dứt áo (lông ngỗng) ra đi thành công và sớm gặp Trọng Thủy của đời mình ở DC hí hí.
    ReplyDelete
  2. bác Chế Lan Viên nói, "khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn" chí phải anh nhỉ?
    chúc anh xử lý nhanh chóng mọi việc để còn nghỉ xả hơi lấy sức dọn vào nhà mới. :)
    ReplyDelete
  3. Thật khâm phục những cố gắng của anh, chúc anh có những trải nghiệm đáng nhớ
    ReplyDelete
  4. New chapter, new advanture and new experiences :D,right ?
    Wish you all the best. And I'm sure you will get the best.

    A far-away blog-guest :D

    Đ.Hoài
    ReplyDelete
  5. @all: cám ơn cả nhà nhé :)
    ReplyDelete
  6. Nhiều thay đổi quá anh Arist! Tr nhớ anh từ mơ ước thành TS, rồi đến khắc tên mình trên bia,...mọi thứ anh đã đạt được.
    Thật khó mà quên được khi sẽ chuyển đi một nơi khác anh nhỉ?:-))
    ReplyDelete
  7. Em Trang nhớ dai thế. Thời gian trôi vèo vèo nhỉ.
    ReplyDelete