
Sáng thứ 7, ngồi coi lễ tang ông Ted Kennedy. Một lễ tang thu hút được 1 số lượng đông đảo dân chúng, văn nghệ sĩ, các tầng lớp lãnh đạo, đặc biệt là sự hiện diện của đủ các tổng thống Mỹ còn sống. Một đám tang hoành tráng hơn cả đám tang của tổng thống. Mình lẩm bẩm, chết thế cũng sướng.
Gia đình Kennedy đã quá nổi tiếng và chắc chúng ta ai cũng ít nhiều biết đến. Những tai họa và thành công của gia đình này đi liền nhau. Ted Kennedy có may mắn hơn 3 người anh trai rất giỏi của mình là ông đã được sống trọn vẹn một cuộc đời, không bị chết vì tai nạn hay ám sát. Chứng kiến 2 người anh trai bị ám sát, Ted đã thật sự suy sụp, ông đã từ chối nhiều cơ hội chính trị để dành thời gian chăm sóc 11 người con của Robert – người bị ám sát trong kỳ tranh cử tổng thống năm 1968. Rồi sau đó phải chứng kiến cảnh đứa con trai của mình bị ung thư xương, mất một bên chân và cái chết của con trai cố tổng thống John F. Kennedy, một tiềm năng chính trị và là niềm mong đợi một ngày anh có thể làm những điều mà cha anh chưa làm được, do tai nạn máy bay.
Có nhiều bài phát biểu cảm động lắm. Nhưng bài phát biểu của cậu con trai bị ung thư xương kia: Ted Kennedy Jr. (Ted II) là một bài cảm động hơn cả, cảm động và hay hơn cả bài phát biểu của Obama. Ông đã khiến nhiều người rơi nước mắt. Bài phát biểu ấy có lẽ xúc động bởi chính thứ tình cảm cha con rất thật và từ những ám ảnh do số phận không may mắn của mình. Bài phát biểu và câu chuyện về cuộc đời Ted II cũng cho ta thấy vai trò vô cùng quan trọng của gia đình, của người cha trong việc tạo niềm tin và hy vọng cho những đứa trẻ thiếu may mắn và giúp chúng tự tin hòa nhập vào đời. Dưới đây là một đoạn trong bài phát biểu ấy. Ai quan tâm có thể đọc toàn bài tại đây.
...Nhưng hôm nay, tôi đơn giản nhớ đến Ted như một người cha và một người bạn. Khi 12 tuổi, tôi bị ung thư xương và sau đó mấy tháng, bị mất 1 bên chân. Khi ấy, có một trận tuyết nặng rơi và che phủ ngôi nhà tuổi thơ của tôi ở ngoại ô DC. Cha tôi vào trong garage, lấy ra một cái xe trượt và hỏi nếu tôi muốn trượt xuống con dốc của một quả đồi. Tôi đang cố gắng làm quen với cái chân giả của mình, còn ngọn đồi thì được che phủ bởi đá và tuyết, và nó không hề dễ dàng cho tôi đi. Đoạn đồi dốc ấy quá trơn khi tôi khó nhọc lê từng bước. Tôi trượt và ngã trên tuyết, và tôi khóc: “Cha ơi, con không thể làm được điều này. Con sẽ không bao giờ có thể trèo được lên ngọn đồi kia nữa”. Nhưng ông đã đỡ tôi lên bằng đôi tay rắn chắc nhưng ân cần và ông đã nói điều mà tôi không bao giờ quên: “Cha biết con sẽ làm được, không có gì là con không thể làm được. Cha sẽ cùng con leo lên ngọn đồi kia, dù cha con mình có phải mất cả một ngày dài”.
Ông nhẹ nhàng giữ eo tôi và chúng tôi từ từ leo lên đỉnh đồi. Các bạn biết đó, bị mất một bên chân khi 12 tuổi đồng nghĩa với việc cả thế giới trước mắt bỗng nhiên sụp đổ. Nhưng khi tôi leo lên lưng Cha và chúng tôi cùng bay xuống ngọn đồi dốc kia, tôi biết Cha tôi đã đúng và tôi sẽ ổn thôi. Cha tôi đã dậy tôi một điều, chúng ta có thể sống sót ngay cả khi trải qua mất mát lớn, và khả năng để chuyển những nỗi bất hạnh thành những sự kiện lạc quan là cách để chúng ta đương đầu với số phận, và đó là bài học lớn nhất mà Cha đã dạy tôi rằng không có gì là không thể.
Mình vẫn hy vọng các con của Ted, con của các anh chị ông, và cả những thế hệ xa hơn nữa của dòng họ này sẽ có người nổi lên và lưu giữ truyền thống nhà Kennedy. Một trong 3 người con của Ted hiện đang là hạ nghị sĩ – Patrick Joseph Kennedy II (PJK II). Con của Robert Kennedy – Joseph Patrick Kennedy II (JPK II) – cũng như một số cháu ngoại nhà Kennedy cũng từng là hạ nghĩ sĩ.
Câu hỏi mà nhiều người hiện đang quan tâm: ai sẽ là người lãnh đạo dòng họ này trong tương lai? Con gái của cố tổng thống John F. Kennedy – Caroline ít có khả năng – đặc biệt sau khi bà bỏ lỡ cơ hội thay thế Hillary ở thượng viện vừa qua. (Nghe bả nói không thấy ấn tượng chi hết). PJK II cũng ít có khả năng, dù hiện anh đang là hạ nghĩ sĩ trẻ và năng nổ – anh này đang khó khăn vật lộn với vấn đề ma túy. Nhiều hy vọng hơn cả có lẽ là con trai của Robert (cháu Ted) – JPK II (khác PJK II –con Ted). Anh này cũng đang được hy vọng có thể thay thế Ted ở thượng viện. Hy vọng nữa dành cho Ted II – người bị mất 1 chân vì ung thư xương và có bài phát biểu gây xúc động vừa nêu. Ted II tốt nghiệp đại học tại Wesleyan, Master về Môi trường tại Yale, và Luật tại U of Connecticut. Anh cưới vợ là một Giáo sư Tâm thần tại Yale và họ có 2 con: 1 trai, 1 gái. Ted II là đồng sáng lập và là chủ tịch một tập đoàn tài chính tại New York.
8 comments: