8/18/2009

Bất đồng giữa cha mẹ và trẻ vị thành niên

Thằng cháu lớn nhất nhà được liệt vào thành phần cá tính và bướng. Cháu và chị gái mấy năm gần đây có rất nhiều bất đồng và ngày càng có chiều hướng gia tăng. Nhìn kỹ thì thấy nó cũng giống y chang cái tuổi 16 –20 của mình. Nguyên nhân của những xung đột này là do quá trình phát triển nhân cách và quá trình tạo tính độc lập của vị thành niên. Nhìn từ khía cạnh tâm lý học/ khoa học hành vi, quá trình trên diễn ra thông qua 3 bước: Tách rời, khác biệt và đối lập (separation, differentiation and opposition).

1) Tách rời là quá trình tránh xa sự ảnh hưởng của cha mẹ, thiết lập sự riêng tư cá nhân, chịu ảnh hưởng nhiều từ bạn bè/nhóm (peer), và tăng cường hoạt động với nhóm hơn là với cha mẹ. Chúng cũng quan tâm đến việc liệu cha mẹ có quyền đụng chạm đến những vấn đề riêng tư của chúng hay không?

2) Khác biệt là quá trình thay đổi, tìm kiếm mối quan tâm và hình ảnh riêng cho chính chúng giống như một cá thể riêng biệt (as an authentic person). Giai đoạn này sẽ dễ thấy vị thành niên có những hành vi, ăn mặc, nói năng, điệu bộ khác với những gì được cha mẹ cho là chuẩn mực.

3) Đối lập là giai đoạn vị thành niên sẵn sàng đối đầu với cha mẹ để tăng cường khả năng tự ra quyết định – đối đầu với parent authority. Đây là giai đoạn dễ xảy ra xung khắc nhất. Vị thành niên có thể cãi cha mẹ, lờ đi những gì cha mẹ yêu cầu chúng làm, và gia tăng sự không tuân thủ (disobey).

Có lẽ sai lầm lớn nhất của các bậc cha mẹ là nhìn nhận sự xung đột giống như một cuộc chiến nhằm giành quyền kiểm soát và quyền ra quyết định. Cha mẹ cần hiểu rất rõ ở điểm này: chính trẻ là người ra quyết định. Nếu không, chúng sẽ càng trở nên ngang bướng thậm chí tiêu cực để khẳng định quyền này. Cha mẹ cũng cần hiểu ở tuổi này, trẻ được quyền hỏi ý kiến – consent hơn là bị ra lệnh – command.

Một điểm mà nhiều nghiên cứu đã chỉ ra đó là, nếu muốn trẻ nghe lời thì việc ra lệnh hoặc trừng phạt sẽ không có hiệu quả bằng việc lắng nghe, thấu hiểu và giải thích cho trẻ. Nếu để trẻ nói ý kiến của chúng, chúng sẽ để yên và lắng nghe cha mẹ giảng giải điều cha mẹ nghĩ/ muốn.

Bất đồng bắt nguồn từ việc cha mẹ và con cái nhìn nhận cùng một vấn đề bằng 2 cách khác nhau. Khác nhau ở quan niệm: cái gì là phù hợp, cái gì đúng, cái gì sai, cái gì đươc phép làm, cái gì cần thiết, cái gì đã, đang và sẽ xảy ra. Khi cha mẹ biết tôn trọng và dung hòa những khác biệt này, mối quan hệ sẽ được tăng cường và cải thiện.

Cũng nên tránh đổ lỗi cho trẻ vì xung đột thường không chỉ là lỗi của một người. Xung đột là kết quả của những hành động phối hợp (cooperative act) và nó cần ít nhất 2 người để có thể hình thành. Trên thực tế, xung đột không phải là khởi điểm của sự không đồng tình (disagreement) mà nó chính là điều cần thiết để tìm kiếm được sự đồng tình. Việc đổ lỗi thường làm cho sự bất đồng trở nên nặng nề hơn. Trẻ sẽ có cảm giác bị victimize và tìm cách đổ ngược lỗi cho cha mẹ.

Theo mình, một cách quan trọng để giải quyết bất đồng là làm sao để cùng chia sẻ những mục tiêu (shared objectives). Ví dụ, mình hỏi, thế mục tiêu của Sơn trong năm nay, trong 4 năm đại học, sau đại học, và trong tương lai xa hơn là gì? Rồi mình hỏi tiếp, thế mong muốn của bố mẹ Sơn là gì? Sơn nghĩ gì về những mong muốn của bố mẹ. Nó có cần thiết không? Mong muốn nào của bố mẹ mà Sơn cho là không thích hợp?

Việc có cùng chung mục đích sẽ dẫn đến có chung giải pháp. Ví dụ, sau đó mình hỏi tiếp, nếu Sơn muốn vào được đại học thì cần phải làm gì? Muốn học cao hơn nữa thì cần phải làm gì trong trường đại học? Cần những bước nào? Ai là người biến những mục tiêu trên thành hiện thực? Bố mẹ có thể giúp được gì? Cậu có thể giúp được gì? Cuối cùng thì nhận thấy tất cả đều cùng có những mục tiêu chung và như vậy thì tại sao cứ tiếp diễn sự bất đồng?

Dựa trên kinh nghiệm và quan sát, mình cho rằng giao tiếp là cách tốt nhất để giải quyết bất đồng giữa vị thành niên và cha mẹ – communication is a key. Tất nhiên, cần giao tiếp có kỹ năng chứ không phải là quát tháo, gào hét, và giao tiếp này phải được thực hiện với thiện chí từ cả 2 phía. (Giao tiếp thực ra quan trọng trong giải quyết bất đồng của mọi loại quan hệ, đặc biệt là trong tình yêu, mà đặc biệt hơn nữa khi các bác già rồi nhưng vẫn máu yêu mấy em nhí nhảnh, xinh tươi). Bất đồng không có nghĩa là cái gì đó sai. Bất đồng là do 2 bên – cha mẹ và vị thành niên – có sự khác biệt về mong muốn, giá trị, nhận thức và niềm tin. Bất đồng ở giai đoạn này không có nghĩa là cha mẹ và con cái sẽ không có mối quan hệ hòa hợp về lâu dài. Trái lại, chúng thường là dấu hiệu của việc họ sẽ hòa hợp – suy từ mình và Papa.

11 comments:

  1. Cảm ơn bạn, mình đã ở giai đọan đối lập với mẹ mình từ 2 năm nay, mẹ mình học tâm lý từ Liên Xô về nhưng bà luôn dùng những biện pháp, hành vi ... tởm nhất để đối xử với con cái.

    Một lần nữa cảm ơn bạn vì bài viết, nếu tôi có con tôi sẽ k bao giờ để nó phải chịu đựng cái tôi đã phải trải qua
    ReplyDelete
  2. mới đầu là mình tính kết cái câu hòa hợp lâu dài của L. Nghe rất cute. Nhưng tựu chung là tình yêu, L yêu gia đình lắm nên bất đồng hay không bất đồng có quan trọng gì đâu...:)

    bạn ti amo ơi, bạn trách Mẹ bạn mà mình muốn khóc í. Hồi mình còn nhỏ mình teen teen đó mình cũng thấy Cha Mẹ sao mà khác sao mà chả hiểu mình sao mà sai nữa...Nhưng càng lớn mình lại càng trách mình là quá vớ vẩn. Chỉ ước mình có thêm thời gian để mà được chịu đựng tát cả tình yêu đó....

    L rảnh qua nhà H kể chuyện tình made in America cho nghe :)
    ReplyDelete
  3. @Tiamo: Rất chia sẻ với những cảm giác mà bạn đang trải qua. Nhưng mình muốn nói rằng không chỉ có bạn là người có cảm giác đó, ở một lúc nào đó của cuộc đời, bởi rất tiếc là ở ta vẫn còn tuân theo một lối dẫy dỗ áp đặt và uy quyền của bố mẹ luôn được coi là vô tận; chúng ta vẫn thiếu những cha mẹ hiểu biết và có cái nhìn khoa học. Tuy nhiên, là người hiểu biết hơn, tiếp cận với cái nhìn mở hơn, bạn hãy thử nói chuyện một cách tích cực với Mẹ bạn xem sao? Làm sao để cả 2 bên đều cùng hướng tới sự giao tiếp có tôn trọng, lắng nghe lẫn nhau. Nói thật là ngày xưa mình cãi Bố rất nghê, nhưng sau này nghĩ lại thấy mình rất hỗn và cảm thấy rất ân hận.

    @Hương: mình với Hương đã qua cái tuổi của bạn Tiamo rồi, và đặc biệt, khi chúng ta sống xa gia đình thì tình cảm thương yêu dành cho cha mẹ nó hiện lên rất rõ. Nếu mình cứ kè kè bên cạnh cha mẹ, chưa chắc mình đã có cảm giác đó đâu.

    Chuyện tình gì cho lên blog đi? Hay đi Cali chơi cái nhỉ?
    ReplyDelete
  4. @Lung: chinh xac vay do. hic nho nha qua. Di Cali choi di L, why not?????
    ReplyDelete
  5. Cảm ơn L và Hương xưa vì những chia sẻ, trong một lúc không ngăn được cái niệm nổi lên trong người mình đã viết những lời trên.

    Dù gì thì nó cũng là một trải nghiệm, trải nghiệm cái căm hận nổi lên trong mình. Rồi một ngày mình hi vọng sẽ bỏ được những cái "ảo ảnh" đó.
    ReplyDelete
  6. @ bạn Ti amo: chỉ nhủ thầm sau này có con mình sẽ không cư xử thế này với con không có gì đảm bảo khi bạn làm cha làm mẹ sẽ nhớ những gì bạn đã trải qua mọi lúc đâu. kiểu cha mẹ nào cũng thương con nên lúc đó sẽ nghĩ mình làm gì, nói gì cũng là vì nó muốn tốt cho nó.

    anh L nói rất có lý. thông thường, trong mọi mối quan hệ, phải có sự đối thoại, giải quyết mâu thuẫn bằng việc ngồi lại với nhau, một người nói một người nghe và ngược lại, rồi dung hòa những mong muốn với nhau. cứ hét vào mặt nhau thì thua.

    trong nhà mình, mong muốn của con cái cũng như mẹ đều được đặt lên bàn nói với nhau. và chẳng ai ép ai phải làm theo ý mình. cái quan trọng không phải là lòng tự tôn của mình, cũng không phải là cái mà xã hội hoặc họ hàng muốn mà là người mình yêu thương được sống theo sở nguyện của bản thân. với em gái, mình cũng thường đặt cho nó những câu hỏi để nó tự suy nghĩ, đưa ra quyết định và tự chịu trách nhiệm.
    ReplyDelete
  7. @Imagine: bạn ạ, thế hệ tôi nhìn nhận khác ba mẹ tôi, nếu tôi có con, con tôi cũng như tôi là một phần tự nhiên toàn vẹn của vũ trụ này, nó sẽ được phát triển tự nhiên như nó muốn, tôi chỉ là cái duyên để nó ra đời thôi.

    Mọi sự phán xét theo kiểu nhị nguyên như tốt xấu, đúng sai, phải trái v.v.. đều vô nghĩa!
    ReplyDelete
  8. @Ti amo: :) đồng ý với bạn.
    ReplyDelete
  9. @Ti amo: Vấn đề mà bạn đề cập xảy ra ở rất nhiều gia đình. Chìa khóa để hòa hợp là hai bên có đủ tình yêu để bỏ qua cho nhau không.
    ReplyDelete
  10. Hãy nhìn một cành hoa để thấy nó là hoa, hãy nhìn một đám mây để thấy nó là mây. Nếu các bậc cha mẹ đều nhìn mọi sự như chính bản chất của nó thì sẽ k có sự phán xét, k bị trói trong cái ranh giới nhị nguyên đó, con cái họ sẽ lớn lên và học cách nhìn vạn vật hài hòa của họ.

    Bạn luôn là tấm gương của con gái, chúng sẽ lớn lên và trở thành những người như bạn, bạn hãy cứ nói một đằng làm một nẻo đi rồi bạn sẽ thất bại trong mắt con cái ngay. Đọan dưới đây tôi trích trong quyển Cuộc sống tươi đẹp của Og Mandino:

    Gửi đến những người cha và những đứa con bé bỏng (tác giả vô danh)

    Có đôi mắt nhỏ trên đầu bạn và đôi mắt nhỏ đó theo dõi bạn đêm ngày.

    Có đôi tai nhỏ sẵn sàng tiếp nhận bất kỳ lời nào của bạn

    Có đôi tay nhỏ háo hức thực hiện những gì bạn thực hiện

    Và một cậu bé nhỏ với giấc mơ rằng một ngày nào đó nó sẽ trở thành một người giống như bố

    Bạn là thần tượng của đứa bé bỏng kia, bạn là người khôn ngoan nhất trong những người khôn ngoan

    Trong trí óc non nớt của cậu bé chưa bao giờ xuất hiện một nghi ngại nào

    Nó luôn tin vào bạn tin vào tất cả những gì bạn nói và làm

    Nó sẽ nói và làm theo cách của bạn

    Khi nó lớn lên giống như bạn có một đôi mắt mở rộng và luôn tin rằng bạn luôn đúng và đôi tai đón nhận những lời bạn nói. Bạn là một tấm gương sáng mọi lúc mọi nơi vì cậu bé rất mong ngóng trở thành một người giống như bạn
    ReplyDelete
  11. @Tiamo: những điều bạn viết đều rất đúng. Nhưng trong những hoàn cảnh nhất định, mình phải chủ động để tạo ra một môi trường giao tiếp tích cực. Mình áp dụng điều này vào chính gia đình mình - khi nào có điều gì khúc mắc giữa cha mẹ và con cái dâu rể, mình đề nghị cả nhà họp, nói chuyện, mọi người được bày tỏ ý kiến, được lắng nghe, sau đó phân tích xem ai sai nhiều ai sai ít, tránh ấm ức trong lòng hay nói xấu sau lưng nhau.

    Và như bác VMC có nói, quan trọng nữa là TY có đủ để tha thứ cho nhau. Mẹ bạn có thể rất yêu bạn nhưng cách bả thể hiện chưa đúng, hoặc có thể do công việc, cuộc sống đầy stress làm bả không thể nhẹ nhàng, yêu chiều con cái như cách con cái muốn.
    ReplyDelete