Sơn vừa thi xong đại học tuần trước. Làm đúng 90% Toán và Lý, và 80% Hóa. Cậu bảo, cứ trừ hao cái tính cẩu thả của cháu đi thì chắc cũng được 23, 24 điểm và tất nhiên là sẽ đậu. Chơi bời cho thỏa đi rồi tính xem mua sắm quần áo, sách vở, xem kế hoạch ăn ở thế nào để chuẩn bị sẵn sàng cho năm học mới. Cậu hứa mua cho cái laptop mà lại không về được thì cũng chưa biết sẽ làm sao đây? Không biết là mua laptop ở Việt Nam bây giờ có tin cậy và giá cả có quá khác biệt so với bên này không?
Sơn là đứa cháu mà mình có nhiều kỷ niệm nhất. Thứ nhất, vì là đứa cháu đầu tiên trong gia đình. Thứ 2, cháu ông nội, tội bà ngoại nên cháu ở nhà mình nhiều nhất. Mình khi ấy là út và là đứa còn sót lại duy nhất ở quê với thầy u. Thứ 3, vì sinh thiếu tháng và bị sặc ối nên cháu phải nằm viện gần tháng trời. Sau này lớn lên, ai cũng cưng chiều và chăm sóc. 1-3 tuổi nhìn cháu béo mũm mĩm, phổng phao, ai cũng yêu. Cuối tuần, khi anh chị cho cháu về là mình cho cháu vào cái giỏ xe đằng trước rồi đạp xe một vòng quanh xóm. Cháu thích cứ hét ầm lên. Mỗi tội Sơn chậm nói và chậm đi. Vì đi không vững nhưng lại rất hiếu động nên Sơn bị dính rất nhiều vụ ngã đau mà người lớn cũng phải sợ và xót. Cái sự chậm nói và bi bô của cháu làm mình càng thấy yêu. 4, 5 tuổi, cháu rất hay đòi lên nằm cạnh cậu để cậu kể chuyện cổ tích cho nghe. Tầm tuổi này, mình đã dạy cháu tính nhẩm bằng cách sử dụng ngón tay, rồi sau đó bỏ ngón tay đi để tính bằng cách nhớ và một số thủ thuật cần tư duy và cháu làm rất giỏi. Sau này, mình cũng test lại chiêu này cho những đứa cháu khác trong nhà nhưng nghe ra không có đứa nào nhanh bằng. Như được dự đoán, lớn lên, Sơn rất thích Toán.
Ngày còn học đại học, mình rất hay mua truyện tranh cũ ở mấy cái quán gần trường. Cuối tuần nào về thì mang cho cháu. Cháu rất khoái đọc truyện tranh. Lúc ấy anh chị chuyển về gần nhà mình sống nên cứ đánh hơi thấy cậu về là Sơn chạy sang rất nhanh. Sau này lớn lên chút nữa thì cả 2 cậu cháu cùng tranh nhau đọc Harry Potter. Ấy thế mà thời gian trôi cái vèo, đã 18 năm. Từ lúc ai cũng lo là không biết cháu có qua cơn nguy hiểm hay không? Thoát cơn nguy hiểm rồi thì lại lo lớn lên sẽ thế nào, rồi học hành ra sao. Đến khi cháu vào học và học tốt thì mọi người yên tâm dần. Đến khi cháu nhất quyết đòi thi vào trường chuyên và ra TP học thì mình thấy cháu đã lớn và có ý chí. Ngày ấy, mình đã động viên chị gái, để cho cháu đi cho va chạm và trưởng thành. Bây giờ thì cậu tin cháu đã vững vàng và độc lập. 18, tuổi bước ra khỏi cha mẹ để bắt đầu một cuộc sống và lối suy nghĩ độc lập và chín chắn hơn.
7 comments: