Lâu quá rồi hôm nay mới vào lại Y360. Vào để chào tạm biệt bà con gần xa. Thấy nhiều lời chia tay đau buồn (hichic). Mà thấy nhiều bạn cũng chung thủy ghê, vẫn post lên những lời yêu thương mặc dù em ấy đang giãy chết, chả biết có còn đủ khả năng mà tiêu hóa tấm lòng của các bạn ấy không nữa. Từ ngày thấy em nó có triệu chứng hững hờ, ngọai tình với tớ là tớ đã thấy không nên cố đấm ăn xôi. Tớ hổng muốn bắt em phải è mình ra chịu những cú post của tớ. Thế là tớ tha cho em nó. Ai ngờ em ấy bệnh hoạn thật, bệnh không ai có thể cứu vãn. Thôi thì cũng nghiêng người chúc cho em nó an giấc ngàn thu.
Cám ơn tất cả những bạn đã từng ghé thăm và chia sẻ trên cái blog ấy. Cũng nhờ cái blog ấy mà một số bạn bè cũ tìm lại được nhau. (Các bạn ấy đa phần chuyển sang dùng multiply với facebook hết rồi thì phải?). Hy vọng gặp lại các bạn đâu đó.
Đây là vài hình ảnh của 1 thời vụng dại: 2 năm, 667 post, 1 nick duy nhất (aristotle), một theme duy nhất (chiếc cầu bắc qua sông Mississippi), và cái câu quote mình thích: "Never take life seriously. Nobody gets out alive any way" sao mà lại hợp cái hoàn cảnh éo le này thế nhỉ?



13 comments: