1/06/2015

Ghi chép vụn (96)

Ngồi máy bay từ Dubai sang Dhaka, cảm giác giống hệt chuyến đi từ Nairobi của Kenya sang Luanda của Angola hồi nào. Chỉ khác là trên chuyến bay sang Dhaka là người lao động phổ thông Bangladesh về quê từ mấy nước Ả Râp giàu có ít người, và trên chuyến bay sang Luanda là người Việt Nam. Sự nghèo khó, quê mủa của 2 quốc gia này thể hiện rõ nhất trong những người lao động này. Khi người ta nghèo, cơ hội sẽ ít, cơ hội thoát nghèo cũng sẽ ít, hiểu biết cũng ít, tầm nhìn cũng ít, và những ước mơ của họ có lẽ cũng sẽ rất nhỏ mọn. Một người đàn ông ngồi cạnh mình lấy 2 cái chén nhựa uống café trên máy bay để cho vào vali đem về dùng (cái chén nhựa mà tiếp viên hàng ko sẽ phải quẳng vào xọt rác).

Chưa có dịp tìm hiểu kỹ về Bangladesh để hiểu sao mà nó nghèo thế. Nhìn những người dân lao động chăm chỉ đến vô cùng tận mà sao đất nước này lại nghèo thế? Một đất nước đông đúc và chật chội. Xe cộ đông nghịt như ở Hà Nội. Chỉ có điều ở đây ko có xe máy, mà thay thế vào đó là những chiếc xe đạp Rickshaw (giống xích lô của VN).

Nói thật là mình thấy rất an toàn mỗi khi đặt chân đến quốc gia hồi giáo. Người dân hiền lành và chân thật. Không bao giờ có trộm cắp, bia rượu say xỉn. Nó ngược lại tất cả những gì chúng ta nhìn thấy như khủng bố hay ISIS.

1/05/2015

Ghi chep vun (95)

Đang ở Dhaka, Bangladesh. Bận ngập đầu nhưng ghi ra đây vài dòng vì hôm nay đúng vừa tròn 10 năm mình đặt chân lên đất Mỹ. 10 năm trôi vèo như cái chớp mắt. Không biết mặt mũi người ngợm mình đã già đi nhiều chưa nhưng tóc đã bắt đầu điểm bạc. Đi chán từ Âu, sang Phi rồi về Á, thấy thế giới vẫn còn là một mớ hỗn loạn mà năm 2014 có lẽ là điển hình cho những hỗn loạn có dịp thể hiện. Chả biết có nhà tư tưởng nào ở thế kỷ 21 này nghĩ ra được một hình thái xh nào đó mà có thể đưa loài người ra khỏi mông muội. Kẻo không, đến ngày trái đất bị triệt tiêu mà ánh sáng văn minh có thể vẫn chưa rọi được đến hết mọi xó xỉnh.

Trong khi các bạn Âu chửi Mỹ điên điên khùng khùng, chửi truyền thông Mỹ nhàm chán, chửi người Mỹ kiêu ngạo. Mình nhiều khi cũng chửi Mỹ y chang vậy. Nhưng công bằng mà nói thì trong tất cả các loại không hoàn thiện, Mỹ vẫn xứng đáng được xếp loại vào nơi đáng sống; là nơi con người có cơ hội nếu có ý chí. Thế nên mình đã chọn nó làm quê hương.