12/17/2014

DC for 2024 Olympics


Tụi Uỷ ban Olympics của Mỹ hôm qua họp để chọn ra 1 trong 4 thành phố (Boston, Los Angeles, San Francisco, Washington DC) tham gia tranh cử cho Olympics 2024. Đầu tháng sau sẽ biết nếu DC có được chọn hay ko.

Vào website này sẽ thấy những điểm hấp dẫn của DC.


  1. Có 184 thứ tiếng được sử dụng
  2. Có 175 toà đại sứ
  3. Có 618 bảo tảng
  4. Đứng thứ 6 về chỉ số xanh
  5. Đứng số 1 về chỉ số “fit/healthy” (khoẻ mạnh về thể hình, ko béo phì)
  6. Đứng số 1 về chỉ số “walkable” (thành phố có thể chỉ cần đi bộ)
  7. Đứng số 3 về số lượng các cuộc thi Marathon
  8. Có 850,000 người sử dụng hệ thống tàu điện ngầm (metro) mỗi ngày
  9. Có 10 đội thể thao chuyên nghiệp
  10. 3.8 triệu lượt người sử dụng tàu hoả (Amtrak)/nam.

12/08/2014

Active voice vs passive voice

Tôi có nói trong bài trước là nên dùng câu ở thể chủ động. Điều này ko có nghĩa là các bạn phải loại bỏ hoàn toàn câu bị động. Nhưng nên nhớ rằng, trong tất cả các bài viết, câu chủ động phải chiếm hầu hết toàn bài. Nếu các bạn đi ngược quy luật này, các bạn là người viết dở.

Tại sao dùng thể chủ động (active voice)?
1. Câu rõ ý nhất, ngắn nhất
2. Đọc câu văn thấy có sức sống và năng lượng
3. Cho biết hành động ấy do ai làm
4. Thường người viết là chủ thể của hành động vì vậy câu chủ động là hợp lý nhất. Khi các bạn viết bài luận trong đó các bạn thể hiện ý kiến, hoặc các bạn muốn mô tả mình muốn gì, sẽ làm gì thì càng cần dùng câu chủ động
5. Ngày xưa, người ta hay khuyên khi viết các bài báo khoa học (journal articles), nên dùng câu bị động bởi nghiên cứu thường do 1 nhóm người làm. Trên thực tế hiện nay, lời khuyên là dùng câu chủ động. Dùng “We”. Như bạn nào đó vừa hỏi tôi trong bài trước. Bạn nên viết là: we sampled xxx participants/subjects (chúng tôi thu thập….). Lời khuyên cho academic writing: dùng câu chủ động.

Khi nào dùng thể bị động (passive voice)? Nhìn chung, ít khi nào tôi thấy cần phải dùng câu bị động. Câu bị động chỉ nên dùng khi bạn cần thay đổi dạng câu cho đoạn văn đỡ nhàm chán; khi bạn tránh không muốn nói đến chủ thể của hành động vì lý do nào đó (vì dụ một món đồ bị mất cắp mà bạn không muốn đổ tội cho ai cả); hoặc khi bạn muốn nhấn mạnh đến hành động hơn là chủ thể của hành động.