Mình có 1 anh lái taxi người Morocco. Mỗi lần ra sân bay mình hay gọi anh trở đi. Anh này khá hiểu biết, chân thật, lễ phép, lịch thiệp chứ ko giống đa phần dân nhập cư làm nghề taxi ở bên này. Có 1 lần ổng kể chuyện gia đình và ổng nói về mẹ ổng vẫn sống ở Morocco. Đại ý rằng có dịp về thăm nhà là ổng vể bởi ông lo sợ một ngày mẹ sẽ ko còn sống trên cõi đời này. Và ổng nói mất mẹ là mất tất cả. Ổng làm mình khóc vì đánh trúng tim mình, lặng im suốt đoạn đường còn lại.
Bố mẹ năm nay 73 tuổi. Trời thương để các cụ vẫn còn tự lo được bản thân, ko phiền đến con cái. Nhưng cũng có lúc ốm đau bệnh tật đặc biệt là cái bệnh liên quan đến xương cốt lúc về già. Nhà có 6 anh chị em nay còn 5. Mình vẫn nói với bạn bè bên này là mình may mắn còn anh chị em ở gần các cụ để mình có dịp vi vu. Tình yêu, sự quan tâm của mình với các anh chị và 10 đứa cháu bằng nhau chằn chặn, bất kể đó là nội ngoại hay dâu rể. Quan tâm đến bố mẹ thì đó còn là trách nhiệm vẻ vang. Đôi lúc mình sợ các cụ 1 ngày nào đó mà già ốm mà phải cần người chăm sóc thì làm sao. Thuê người trông ở VN ko hề đơn giản. Nhà dưỡng lão thì ko có. Nếu ko vì khác biệt ngôn ngữ và văn hóa chắc mình đem các cụ luôn sang bên này và sẽ là niềm vui lớn nếu được chăm sóc các cụ đoạn đời còn lại. Đôi lúc cuối tuần thèm được đi chợ mua cái gì đó về nấu nướng cho bố mẹ một bữa. Đôi lúc momg được giặt cho các cụ chậu quần áo. Đôi lúc đi công tác muốn mua 1 chút quà đâu đó về cho các cụ. Nhưng những ước mơ này thật khó thực hiện. Và cho đến giờ, tạm có 1 cuộc sống, sự nghiệp mà nhiều người người ao ước, mất mát lớn nhất của mình là ko thể quan tâm đến 2 cụ những thứ đơn giản và đời thường nhất.
Hôm nay, Mother’s day. Mong mỏi duy nhất của mình là bố mẹ được sống quãng đời còn lại ko phải bận tâm bất cứ điều gì, có một cuộc sống vật chất lẫn tinh thần thoải mái, và tất cả con cái đều hiểu, biết suy nghĩ, rộng rãi, quan tâm và kính trọng bố mẹ. Đêm qua mình mất ngủ và mình đã khóc khi những điều này vẫn chưa thực hiện được.
Một điều mình ko thể hiểu nổi. Tại sao người ta có thể sẵn sàng chết, nhịn ăn tiêu, hy sinh một cách điên cuồng ngu dại cho vợ, cho chồng, hay cho con mình mà lại ko thể làm điều đó cho người đẻ ra mình, nuôi mình, những người nay đã như ngọn đèn trước gió? Tại sao ngày nào cũng cơm nước cho con mình mà lại ko thể làm nỗi điều đó cho bố mẹ mình? Chăm sóc, hy sinh cho cha mẹ mình phải là điều tự nhiên nhất, tránh nhiệm nhất, tự hào nhất, là điều mà ko một đứa con nào được phép đặt lên bàn cân suy nghĩ, đắn đo trước khi hành động. Mỗi người con hãy vắt tay lên trán mình và tự vấn xem mình đã theo đúng nguyên tắc này chưa. Nếu chưa thì đó là những đứa con ngu xuẩn, bất hiếu , và thật bất hạnh cho bố mẹ nào đã sinh ra mình.