8/15/2014

A great quote about coffee

Isn't it a great quote? Taken in Addis Ababa by a colleague of mine.
 photo 2014-01-18101024_zps5638bcfa.jpg

8/10/2014

Ghi chep vun (90)

Viết trên đường từ Addis Ababa (Ethiopia) sang Kampala (Uganda) bên 1 ly café tại sân bay quốc tế Bole.

Vậy là mình đã đặt chân đến và có dịp làm việc tại 10 nước Phi Châu. Cách đây đúng 9 năm khi lần đầu đến Kenya, mình đã thấy yêu vùng đất này. Và đến tận bây giờ, mỗi lần đến Phi là mỗi lần hứng khởi và khám phá. Mặc dù châu Phi bây giờ tràn ngập du khách và dân lao động Trung Quốc thì vùng đất này vẫn đáng được xếp loại độc đáo, cổ xưa, hoang dã, và kích thích sự khám phá hơn cả. Có những lúc mình nghĩ đến việc chuyển nghề, làm cái gì đó domestic, nhưng cũng ngay tại lúc ấy, mình cũng sợ nếu điều này thành sự thật, mình sẽ rất nhớ những chuyến đi như thế này. Thi thoảng alo về nhà, 2 cụ thường hỏi, công việc có hay phải đi không? Chọn cái gì mà ít phải đi ấy? Mình bảo, được đi là sự cám dỗ với con.

Ethiopia đang vào mùa đông, thời tiết mưa nhiều, khá lạnh. Khoảng giữa tháng 9 đến tháng 11 sẽ là quãng thời gian đẹp nhất ở Ethiopia. Ở đây quanh năm ko nóng mặc dù nó chỉ cách một eo biển hẹp sang bên Trung Đông – nơi đang rực lửa mùa hè. Dân cư ở Eritrea và Djibouti thường vào Addis Ababa tránh nóng mùa hè. Vẻ đẹp của người Ethiopia là thứ khá cám dỗ. Họ mang sự pha trộn của người Arâp và người Phi với đôi mắt sắc, to, lông mày đen nhánh, dài sắc và đậm. Thân hình họ vừa đủ đẹp, cao ráo nhưng ko béo, rắn chắc và khoẻ mạnh. Nước da đen đủ đẹp.

Ethiopia, đất nước duy nhất chưa bao giờ chịu khuất phục thực dân châu Âu. Nước duy nhất ko chịu đô hộ của thực dân. Ông đồng nghiệp người địa phương lúc nào cũng tỏ ra rất tự hào về việc Ethiopia là 1 dân tộc độc lập, có chữ viết và ngôn ngữ riêng (phần còn lại của châu Phi mượn tiếng Anh, Pháp hoặc Bồ đào nha làm ngôn ngữ chính). Dân Ethiopia nói tiếng Amharic. Nhưng tầng lớp có học cũng như các trường đại học bên này sử dụng thêm tiếng Anh. Amharic có nhiều đặc điểm giống ngôn ngữ và chữ viết của người Ả rập. Dân số xấp xỉ 95 triệu và là nước đông dân thứ 2 sau Nigeria. Mặc dù nằm khá gần Biển đỏ nhưng Ethiopia bị 2 nước nhỏ xíu là Eritrea và Djibouti che đường ra biển, biến Ethiopia thành quốc gia ko biển (land-locked) lớn nhất thế giới. Trong suốt 1 thập kỷ qua, Ethiopia luôn đạt mức tang trưởng 10% và là nước duy nhất ở châu Phi ko có dầu mỏ đạt mức tăng trưởng cao như vậy.

Chiều thứ 6, xong việc, ông đồng nghiệp và vợ ổng dẫn mình đi ăn ở một quán ăn có nhạc và nhảy truyền thống. Đồ ăn Ethiopia là món mình thích nhất trong tất cả các đồ ăn châu Phi. Ăn bốc với 1 loại bánh mì địa phương xốp, nhẹ, hơi chua, mát dịu. Các loại thịt rau được nướng với rất nhiều gia vị (spice). Thịt cừu nướng là món mà mình rất thích mỗi lần đi ăn ở đây. Gia vị ở đây được sử dụng theo kiểu của người Trung đông, rất đậm và đa dạng, có thể ngửi thấy mùi gia vị đậm đặc ngay cổng nhà ăn. Nó khác hẳn gia vị của các món ăn Ấn độ và không cay bằng đồ ăn Ấn. Dân bên này cũng hay dùng hương để đốt giống như dân Trung Đông.

Nhảy truyền thống là điều cực kỳ hấp dẫn ở châu Phi nói chung. Nhưng ở Ethiopia, nó mang thêm sắc màu A rập nên khá khác biệt. Trai gái trong các trang phục truyền thống đơn giản, kín đáo vừa đủ để khoe vẻ đẹp cơ thể. Nam trong gam màu trắng chủ đạo, nữ trong gam màu trắng pha với màu xanh đậm và màu vàng. Những điệu nhảy trông đơn giản mà sao thành nhịp, thành bè, thành những câu chuyện của hơn 80 sắc dân sống ở đây. Thứ nhạc, thứ nhảy làm người xem muốn rung rinh, muốn sống, muốn khám phá, muốn vui tươi. (Khác hẳn ca nhạc của mình, nghe xong nhiều khi chỉ muốn tự tử). Mặc dù ko hiểu tí gì về ngôn ngữ thì ở đây, âm nhạc và những điệu nhảy có khả năng gắn kết con người từ những vùng miền khác nhau lại.

Ethiopia là nơi xuất phát của cây café. Thời tiết đồi núi mát là nơi lý tưởng cho cây café. Hiện tại Ethiopia là nước mà hãng Starbuck sử dụng nhiều café nhất. Nước này cũng xuất khẩu đồ nông sản sang Trung Quốc nhiều nhất, đặc biệt là thịt cừu, spices, và café. Café bên này đậm đặc nhưng mang 1 chút vị chua chứ không đắng như café Việt nam. Buổi sáng dậy, xuống nhà ăn khách sạn, điều đầu tiên là gọi 1 ly café đặc, ko sữa, chỉ có thêm chút đường. Nó giúp mình chiến đấu với 7 tiếng lệch giờ và jetlag. Mình tha về 4 bịch café, 4 ký. Bà con nào gần DC muốn café thì email.

Thủ đô của Ethiopia khá cổ và ko được thiết kế cẩn thận nên phố xá bây giờ rất chật chội. Tắc đường khủng khiếp. Cả thành phố bây giờ giống như chiến trận với hệ thống đường sắt, và đường vượt đang được xây dựng. Chúng đều được các nhà thầu Trung quốc thực hiện. Chính vì điều này, ra ngõ gặp dân Tàu – đúng hơn là nông dân Tàu (chứ ko phải businessmen). Trong buổi ăn tối tại nhà hàng, dân Ethiopia là đông nhất, sau đó đến dân Tàu, và tiếp sau mới là dân Âu. Dân Tầu đi ăn tối chung với dân Ethiopia, điều mình ít nhìn thấy ở các nước Phi châu khác. Nhìn chung thì dân Đông Á, và Đông Nam Á sang đến Phi là mất thế bởi ko thể địch được vẻ đẹp đầy nam tính của đàn ông ở đây. Có lẽ vì vậy mà ko thấy đàn ông Tàu cặp với phụ nữ ở đây.

(to be continued)